Thứ Sáu, tháng 6 20, 2014

HÀNH TRÌNH 3 NĂM TỪ CHIẾC XE ĐẠP ĐẾN CƠ NGHIỆP KINH DOANH BẠC TỶ CỦA CÔ CHỦ NHỎ

Gặp em lần đầu tại quán cà phê do em làm chủ, tôi cứ nghĩ em chỉ là nhân viên chạy bàn. Không có ấn tượng gì nhiều lắm ngoài lúc nào cũng tươi cười và nói chuyện như trẻ con. Mà đúng là trẻ thật, hôm nay thì mới là sinh nhật lần thứ 21 của em. Nếu không có người nói ra, chắc chả ai tin được cô bé mới 3 năm trước đây đặt chân ra Hà Nội để học đại học bây giờ đã là “bà chủ” của hai cửa hàng đồng hồ thuộc dạng lớn tại thành phố Hà Nội và TP Hồ Chí Minh, 1 shop thời trang và mới đây là thêm 1 quán cà phê.

Tôi thực sự bất ngờ và cảm thấy thú vị về những gì em đã làm được, và sau đó là một dấu hỏi không hề nhỏ. Sau khi biết được câu chuyện của em, tôi đã đề nghị được viết lại và chia sẻ lên trang cá nhân của mình, đầu tiên thì em không đồng ý vì em không muốn “nổi tiếng”, phần nữa là vì em thấy những gì mình làm được cũng chưa có gì lớn lao để mà show ra cả. Nhưng rồi tôi cũng "dụ dỗ" được để em đồng ý, với lý do đưa ra là “Nó sẽ truyền cảm hứng cho rất nhiều bạn trẻ khác dám nghĩ dám làm.”



700 NGHÌN ĐỒNG THÌ LÀM ĐƯỢC GÌ ?
- Năm 2011, An ra Hà Nội học đại học. Trong lớp An gần như 100% là nữ, ngay khi bước vào năm nhất một thời gian, cô bé này phát hiện ra một điều, các bạn của mình có thể quên sách vở khi tới lớp nhưng gần như không bạn nào quên mang theo mỹ phẩm cả. Và thế là ý tưởng kinh doanh nảy ra ngay với cô bé này. Sau một thời nhịn ăn nhịn mặc, dành dụm được 700k, An khởi sự việc kinh doanh của mình với 1 tấm bạt nylon rộng cỡ 1m2 trên vỉa hè ở khu vực chợ nhà xanh và bày bán các loại mỹ phẩm giá rẻ cho sinh viên.
- Em chia sẻ với tôi: ”Em chọn khu vực đó để kinh doanh vì thời điểm đó em để ý ở chợ nhà xanh rất nhiều cửa hàng quần áo phụ kiện giá rẻ cho sinh viên nhưng gần như chưa có hàng mỹ phẩm nào.” Đơn giản là thấy NHU CẦU ĐANG CÓ + ÍT BỊ CẠNH TRANH nên làm thôi.
Đầu tiên thì An lấy mỹ phẩm từ quê nhà lên để bán (nhà em ở gần cửa khẩu, nên có thể mua được hàng Thái Lan với giá tốt), sau đó thấy việc làm ăn tốt, em chủ động đi tìm các mối hàng lớn ngoài Hà Nội để nhập hàng. Và ý tưởng có phần “ngây thơ” đó của An đã mang lại cho em khoảng 300 – 500k/ngày. Nhiều hơn cả em mong muốn.

HÃY SỐNG TỐT VỚI TẤT CẢ MỌI NGƯỜI XUNG QUANH
- Việc kinh doanh mỹ phẩm đang diễn ra thuận lợi thì trường chuyển địa điểm học, An đành bỏ dở công việc đang "kiếm ăn tốt" của mình. Nhưng không lâu sau đó, cô bé không chịu ngồi yên này đã lại tiếp tục phi vụ kinh doanh tiếp theo. Ở trọ gần trường thuỷ lợi, khu vực có rất nhiều quán trà đá vỉa hè, An cũng nảy ra ý tưởng kinh doanh trà đá. Nhưng để có được một ô vỉa hè ở khu vực đó là cả một vấn đề, không có quan hệ, không có ai "bảo kê" thì đừng hòng tranh được. Thế là một thời gian, An thường xuyên tham gia vào các hoạt động tình nguyện, các đội bóng sinh viên ở trong trường, hầu như ngày nào em cũng “lôi” theo rất nhiều bạn bè ra đó uống trà đá, tới mức các bà chủ quán trà đá không ai là không nhớ em. Mọi người ai cũng quý em vì tính xởi lởi nhiệt tình và lễ phép.
- Sau khi đã có quan hệ khá tốt với mọi người quanh khu vực đó, An mới xin phép các quán trà đá xung quanh cho em một ô nhỏ để tự kinh doanh. Một ngày em chỉ bán đúng 2 tiếng không hơn, vì còn bận việc học. Tất nhiên là chả ai nỡ từ chối con bé cả, thế là phi vụ tiếp theo trot lọt. Em bày được 3 cái bàn và 15 cái ghế nhựa trong góc của mình. Việc đun nấu nước pha trà và phụ bưng bê, em giao cho 2 bạn sinh viên khác làm, với điều kiện cho 2 ban đó được ở cùng nhà trọ miễn phí. Thế là mỗi ngày bà chủ quán trà đá nhỏ tuổi nhất khu cũng kiếm thêm được vài trăm nghìn đồng.
- “Bây giờ em không bán trà đá nữa nhưng góc đó của em vẫn được giữ nguyên, nếu anh thích thì cứ ra đó mà bán em để lại cho” An cười.
- Cảm ơn em, bao giờ thất nghiệp anh sẽ ra đó kiếm ăn :3

NẾU BẠN CỨ LÀM NHÂN VIÊN MÃI, BẠN SẼ KHÔNG TỰ QUYẾT ĐỊNH ĐƯỢC TƯƠNG LAI CỦA MÌNH
- Bán trà đà một thời gian, tuy cũng kiếm được khá tiền nhưng An biết đấy không phải là nghề có thể tạo dựng tương lai vững chắc cho mình. Cô bé gác việc bán trà đá lại, quay ra tìm công việc khác. Lúc này trong đầu An có một băn khoăn lớn, tại sao có rất nhiều người trẻ ra lập nghiệp lại thành công, còn rất nhiều người khác lại không làm được. Để trả lời câu hỏi đó, em quyết định đi tìm các cửa hàng có chủ là người trẻ tuổi mà kinh doanh buôn bán phát đạt để xin vào làm nhân viên. Sau một thời gian đi tìm việc, em cũng xin được vào làm ở một shop thời gian khá lớn do một ông chủ trẻ sở hữu.
- Thời gian làm việc ở shop đã mang đến cho em một kinh nghiệm quý báu, hãy bán CÓ LÃI NHỎ thôi nhưng phải TĂNG QUY MÔ bán hàng lên. Shop thời trang này với phương châm là bán lẻ rẻ như bán buôn luôn có một lượng khác rất lớn và ổn định, tuy tiền lãi trên mỗi chiếc áo quần rất thấp so với các shop khác, nhưng do khách hàng đa phần là sinh viên và lượng khách khá ổn định nên làm ăn rất tốt. Dù chỉ là nhân viên đứng bàn hàng tại shop, An tự về nhà mày mò lên internet đăng sản phẩm lên các trang rao vặt để có thêm khách hàng cho riêng mình. Thế là không chỉ có được tiền lương từ việc bán hàng tại shop, An còn có thêm cả thu nhập từ việc kinh doanh online của mình nữa. Lúc đó việc kinh doanh online chưa phát triển như thời điểm hiện tại, nhưng có những tháng thu nhập của em từ việc bán hàng online còn cao hơn cả lương và thưởng tại shop cộng lại.
- Thấy em bán hàng tốt, chủ của shop thời trang đó cũng rất tin tưởng em. Sau đó một thời gian, được chủ shop đồng ý, em đã dành một góc nhỏ trong chính shop đó để tiếp tục niềm đam mê trước đó của mình, kinh doanh mỹ phẩm, nước hoa. Mọi việc diễn ra sau đó thuận lợi khi mà khách hàng đến mua quần áo cũng mua mỹ phẩm của em rất nhiều. Tiền kiếm được từ bán mỹ phẩm còn nhiều hơn cả tiền thu nhập từ bán thời trang, khách quen của shop mỹ phẩm nho nhỏ con con đó ngày một nhiều hơn. 
- Thế nhưng chính việc kinh doanh thuận lợi đó lại khiến cho em mất đi chính lợi thế của mình, khi chủ shop thấy lượng khách hàng mua mỹ phẩm ngày một nhiều và doanh thu từ đó không hề nhỏ, họ đã đề cập “xin” lại góc nhỏ đó của em để kinh doanh. Tất nhiên là em chả thế nào để ngăn cản họ được, vì đó là nhà của họ.
- Lúc đó em có tức tối hay hoang mang không ?
- Không đâu anh, em sớm biết việc đó thế nào cũng xảy ra mà, chỉ là nó đến sớm hơn em tưởng thôi.
- Một chút buồn cũng không có à ? Tôi hỏi.
- Có chứ anh, nhưng em buồn một chút thôi. Em cũng tiếc lắm vì mọi thứ đang rất suôn sẻ, nhưng em lúc nào cũng nghĩ “thua keo này ta bày keo khác”, An cười.

THUA KEO NÀY TA BÀY KEO KHÁC – HÃY ĐI CHIẾM LĨNH THỊ TRƯỜNG NGÁCH 
- Sau khi bị chiếm mất “cơ nghiệp” đầu tiên của mình, An đã quyết tâm với bản thân “Không thể đi làm thuê nữa, mình phải tự quyết định việc kinh doanh của mình.” Em tìm được một cửa hàng thời trang ở ngay gần shop cũ và đặt vấn đề xin thuê chung mặt bằng với họ. Nói là mặt bằng cho oách thôi chứ thực ra em cũng chỉ xin đặt 1 chiếc tủ kính nho nhỏ, nhưng em vẫn chịu 20% tiền thuê. Tất nhiên là họ đồng ý. Lúc đó em rất trăn trở là cần phải bán cái gì, vì tất cả khách hàng quen mua mỹ phẩm chỉ biết tới cửa hàng cũ, nếu chỉ bán mỹ phẩm thì sẽ không thể cạnh tranh lại được. Rồi mày mò tìm hiểu thị trường một thời gian, An nhận thấy các bạn trẻ đang có mốt diện đồ đôi, quần áo đôi, phụ kiện đôi… và em nhanh chóng tìm ra một ngách gần như chưa ai chiếm lĩnh để mình chen vào – đồng hồ đôi. 
- Nghĩ là làm, An bắt đầu lên các trang rao vặt miệt mài đăng tin rao bán các sản phẩm đồng hồ đôi. Kết quả không nằm ngoài dự đoán, các topic của em đón nhận được rất nhiều phản hồi tốt, rất nhiều người quan tâm đến mặt hàng của em. Chỉ trong 1 tuần đầu tiên, khách hàng đến đông tới mức có ngày em phải lóc cóc đạp xe đạp đi lấy hàng tới 2 lần về mới phục vụ được. Trong thời gian đó cũng nhiều bạn sinh viên đặt vấn đề nhập hàng với giá buôn, em cũng đồng ý luôn, thậm chí các bạn đó có thể dẫn khách ra thẳng cửa hàng của em lấy hàng. Em cũng đồng ý cho các bạn không cần phải thanh toán trước nhập hàng sau, sinh viên mà, vốn liếng chưa nhiều chỉ có nhiều bạn bè thôi. Các “mối buôn” của em vì đó cũng bán rất khá. Em nhận thấy HÃY GIÚP ĐỐI TÁC CỦA MÌNH SỐNG TỐT và MÌNH CŨNG SẼ SỐNG TỐT. 
- Cùng thời gian đó việc kinh doanh của cửa hàng mà em xin thuê đi xuống, chủ cửa hàng không thể tiếp tục kinh doanh nên em phải gánh luôn toàn bộ chi phí mặt bằng. Lúc đó em cũng lo lắm vì không biết có gánh được không, vì tuy việc kinh doanh thuận lợi nhưng chi phí kinh doanh lại khá cao, lượng vốn quay vòng lại phải đủ lớn. Thời điểm đó phân khúc em đánh vào là các loại đồng hồ giá rẻ và khách hàng phần lớn cũng chỉ là sinh viên. Em lại phải suy nghĩ tìm phương cách để cải thiện việc kinh doanh, và bắt đầu nghĩ tới việc kinh doanh phân khúc cao cấp hơn. Lúc đó với em là lúc mệt mỏi nhất, vừa phải lo việc học hành lại phải gánh vác toàn bộ việc kinh doanh một mình, nên việc ăn uống nghỉ ngơi của em cũng rất thất thường, có lúc em ước một ngày có 48 tiếng để có thể làm được mọi việc. Mãi sau này có một cậu em họ em từ quê ra Hà Nội học thì em mới có thêm người phụ. Lúc này em không phải tự đạp xe lóc cóc đi nhập hàng về nữa mà đã có cậu ấy đèo đi.

TAI NẠN, RỦI RO CHỈ LÀ CƠ HỘI ĐỂ MÌNH ĐI ĐƯỢC XA HƠN
- Vào lúc việc kinh doanh đang vất vả nhất thì hai tai nạn lien tiếp xảy ra với An, chiếc xe đạp cùng em đi khắp nơi suốt thời gian qua bị mất, sau đó đúng 1 tuần, thì con bé ngây thơ ngờ nghệch bị kẻ gian vào tận cửa hàng thôi miên rồi lấy đi chiếc iphone, tài sản quý giá nhất của nó lúc đó, vừa là phương tiện liên lạc, vừa là chiếc máy ảnh để up ảnh sản phẩm lên mạng. –Em vẫn còn nhớ như mới hôm qua, lúc em tỉnh ra là bị lừa mất chiếc iphone, em chạy chạy chân đất đuổi theo nó mà cả ngõ nhìn thấy, bác xe ôm cho em nhảy lên đuổi theo, đằng sau lưng là cậu em họ đuổi theo chị (cũng đi chân đất nốt) Nhưng không đuổi nổi, thế là mất… bi hài lắm anh ạ.
- Lúc đó cả hai chị em suy sụp lắm luôn, không biết phải làm thế nào. Trong cái iphone đó còn là bao nhiêu số điện thoại làm ăn với cả ảnh sản phẩm của em nữa. Nhưng em cũng không cho phép mình buồn lâu, một phần là vì nhìn thấy cậu em họ, em không muốn nó suy sụp khi nhìn thấy mình chán nản, một phần là vì câu nói quen thuộc “thua keo này ta bày keo khác” lại vang lên trong đầu, em thôi buồn ngay … tối hôm đó. Và em lại suy nghĩ xem làm thế nào để cải thiện việc kinh doanh của mình, gia tăng được doanh thu nhiều hơn, để không phải tiếc nuối rầu rĩ chỉ vì mất một cái xe đạp và một cái iphone  
 - Thời gian này em bắt đầu tìm hiểu các cửa hàng lớn về trong lĩnh vực đồng hồ, cả online và offline. Quá trình nghiên cứu em nhận ra rằng các mẫu đồng hồ của họ không được đẹp và phong phú lắm, em có cảm giác rằng em có thể cung cấp hàng cho họ. Và nghĩ là làm, em bắt đầu lên kế hoạch tới gặp họ trực tiếp để đặt vấn đề. Trước khi đi em cũng chuẩn bị rất kỹ, xem xét các loại hàng họ có rồi ngồi lọc ra những mẫu đồng hồ mà em thấy là đẹp và thời trang nhất để cho họ xem.
– Em bị khùng hả, ai làm ăn với trẻ ranh như em ? Tôi hỏi. Vâng, em cũng biết sẽ bị từ chối, nhưng em nghĩ, nếu mình chưa thử thì không thể nào nói là không thể được. - An nói.
Và phép màu xảy ra thật, sau vài ngày đi lân la khắp các nhà phân phối đồng hồ, bị từ chối không ít lần, thì đã có nơi đầu tiên đồng ý nhận hàng của em. Tất nhiên em để cho họ giá mà em phải bù lỗ rất nhiều. Nhưng không quan trọng, em chấp nhận phần thiệt trước để tạo dựng được uy tín. Đơn hàng đầu tiên của em là 100 chiếc đồng hồ, lúc đó em rất lo lắng vì số tiền em phải bỏ ra là rất lớn, gần như là em đã bỏ ra đến đồng tiền cuối cùng của mình. Em lo nhất là nếu họ không bán hàng được nhanh thì em chết đói mất. (nó liều vãi nồi cả nhà ạ) Nhưng may mắn cho em là đợt hàng đó được tiêu thụ rất nhanh, em nhanh chóng có các đơn hàng thứ hai, thứ ba… tiếp theo,  rồi các đối tác thứ hai, thứ ba… dần dần em cũng tìm được sau đó. Cảm giác lúc đó thật tuyệt vì những NỖ LỰC NIỀM TIN của mình đã được chứng minh bằng KẾT QUẢ.

THAY VÌ TRANH NHAU MIẾNG BÁNH NHỎ, HÃY CÙNG CHIA NHAU MIẾNG BÁNH LỚN
- Việc kinh doanh cũng từ đó mà đi lên, lượng đơn hàng ngày một nhiều hơn, em cũng nhập hàng về nhiều hơn để phân phối cho các cửa hàng. Nhưng là một quy luật tất yếu, thấy thị trường đồng hồ có vẻ kiếm ăn tốt nên bắt đầu nhiều bên nhảy vào, cạnh tranh giành mối hàng của em. Nhưng lúc đó em đã tạo dựng được một uy tín đủ lớn với các mối buôn rồi nên cũng không bị ảnh hưởng nhiều lắm. Cho đến khi có một bên, họ có nguồn hàng cũng giống như em và ép giá xuống để giành lấy thị phần. Lúc đó các mối buôn của em bắt đầu liên hệ với em và đặt vấn đề, nếu em không down giá xuống thì sẽ không lấy hàng của em nữa.
- Em cũng khá đau đầu về vấn đề này, vì nếu giờ mình hạ giá xuống, chưa chắc đối thủ đã ngừng lại, nếu họ có lực, họ có thể lại tiếp tục down giá xuống, lúc đó cả mình cả họ đều thiệt, chỉ có các mối buôn kia là có lợi. Làm thế nào để chiến thắng trong cuộc chiến này… Lúc đó em đã suy nghĩ rất nhiều, cuối cùng em đã tìm ra giải pháp, ĐÔI BÊN CÙNG THẮNG. Em liền lập tức liên hệ với đối thủ cạnh tranh lớn nhất của mình, hẹn gặp họ để bàn bạc. Giải pháp của em là hai bên sẽ không làm giá để dìm nhau nữa, mà cùng nhau nâng giá lên bằng nhau với tỷ lệ lợi nhuận cao hơn, và cùng nhau chia sẻ các mối buôn của mình. May mắn làm sao, đối thủ của em cũng đồng tình với phương án đó của em. Buổi nói chuyện chỉ diễn ra ngoài một quán trà đá. Và bây giờ, từ đối thủ, bọn em trở thành những đối tác lớn nhất, thậm chí là bạn bè tốt của nhau…

NGƯỜI PHỤ NỮ THỰC SỰ LÀ NGƯỜI PHỤ NỮ LÀM CHỦ ĐƯỢC CUỘC SỐNG CỦA MÌNH
Và thế là cô bé tỉnh lẻ đạp xe đạp ngày hôm nay đã có trong tay một hệ thống phân phối không nhỏ, mở thêm một cửa hàng trong TP HCM, bên cạnh đó cô còn mở thêm một cửa hàng thời trang nho nhỏ ở quê nhà, tạo thêm công ăn việc làm cho các thành viên trong gia đình nữa.
- Mẹ em có tự hào về những gì em làm được không ? 
- Không đâu anh ơi, ngược lại khi thấy những gì em đã làm, mẹ em còn rất buồn và thất vọng nữa. Gia đình em không được êm ấm, ba mẹ sống ly thân từ khi còn rất nhỏ, mẹ em luôn hướng cho em rằng hãy học thật giỏi rồi kiếm một người chồng kha khá, tất cả tương lai đối với em là như vậy.
- Em có buồn vì mẹ không hiểu mình không ?
- Có chứ anh, dù em sẽ cố gắng hoàn thành nốt việc học của mình để mẹ được vui lòng, nhưng em sẽ không ngừng cố gắng để chứng minh cho mẹ em thấy, đại học không phải là con đường duy nhất để có một cuộc sống tốt đẹp. Quan trọng là bạn phải tự đứng vững trên đôi chân của mình. Một cuộc sống hạnh phúc không thể nào được xây dựng trên một nền tảng tài chính yếu kém.
- Em kiếm tiền giỏi vậy, mẫu người chồng của em là người thế nào, có cần siêu nhân như em không :3 ?
- Em cũng bình thường mà anh ơi (cười). Với em chỉ cần một người đàn ông hiểu và luôn luôn ủng hộ mình là điều tuyệt vời nhất rồi, tất nhiên anh ấy cũng phải biết kiếm tiền nữa, đàn ông là phải có bản lĩnh chứ anh. 
- Em có lời nào tới các bạn trẻ không ?
- Thường đa phần các bạn trẻ đều cho rằng phải có vốn liếng lớn mới có thể kinh doanh được. Em muốn chứng minh cho các bạn thấy rằng, không cần bạn phải có một xuất phát điểm tốt mới có thể kinh doanh làm giàu. Em tin rằng nếu em đã có thê đi lên chỉ từ một chiếc xe đạp và 700 nghìn đồng thì ai cũng có thể làm được. Chỉ cần bạn đừng ngồi nghĩ một chỗ mà hãy đứng dậy và hành động, tất nhiên cũng đừng làm một cách không có sự tìm tòi nghiên cứu, hãy học hỏi kinh nghiệm từ những người thành công đi trước và từ trải nghiệm của chính bản thân mình. Và đừng bao giờ nản chí, thua keo này ta bày keo khác.
- Cảm ơn em vì những chia sẻ.

Info:
Tên thật: Nguyễn Tường An
Ngày sinh: 26/4/1993

5 nhận xét:

Mai Văn Hương nói...

Cảm ơn bạn về những chia sẻ ngưỡng ngộ bạn :)

xvideos, beeg.com, xnxx.com, vungtrom.com

Mai Văn Hương nói...

Chúc bạn luôn mạnh khỏe và thành công trong cuộc sống !

xvideo, motminh.net, xnxx

Nam Phạm nói...

Cảm ơn blogspot !
http://giupvectriduc.com | giup viec nha | giupviecnhatamduc

Unknown nói...
Nhận xét này đã bị tác giả xóa.
Unknown nói...

Cảm ơn anh đã chia sẻ bài viết bổ ích
Dịch vụ kế toán thuế | Dịch vụ báo cáo thuế | Dịch vụ dọn dẹp sổ sách | Dịch vụ quyết toán thuế | dịch vụ hoàn thuế GTGT | dịch vụ báo cáo tài chính | Khóa học kế toán cho giám đốc