Chủ Nhật, tháng 9 18, 2011

Những đại gia Việt khiến báo chí nước ngoài 'choáng'

Wall Street Journal vinh danh ‘bầu’ Đức

Chủ tịch Hoàng Anh Gia Lai Đoàn Nguyên Đức là người Việt Nam duy nhất được Wall Street Journal bầu chọn vào danh sách những doanh nhân có ảnh hưởng nhất tại khu vực Đông Nam Á. Nhật báo hàng đầu này của Mỹ đánh giá ông Đức là nhân vật có đóng vai trò quan trọng trong việc thúc đẩy kinh tế, đặc biệt là kinh tế tư nhân Việt Nam.

Chủ tịch Hoàng Anh Gia Lai nổi tiếng trong giới kinh doanh Việt Nam với những quyết định táo bạo, trong đó thương vụ đình đám đầu tiên là việc phát triển đội bóng Hoàng Anh Gia Lai với việc mua về hàng loạt danh thủ hàng đầu Thái Lan.

Không chỉ vậy, ông còn mở ra sự hợp tác với câu lạc bộ Arsenal bằng việc mở học viện bóng đá tại Gia Lai cũng như quyết định mua máy bay riêng để đi lại. Mới đây, tháng 6/2011, tập đoàn Hoàng Anh Gia Lai của ông Đức phát hành thành công trái phiếu tại thị trường Singapore, thu về số tiền 90 triệu USD.

Nhờ những bước đi táo bạo đầy thành công này, tập đoàn Hoàng Anh Gia Lai của ông Đức có được tổng tài sản lên tới hơn 23.000 tỷ đồng tính đến hết quý 2/2011 và tiếp tục hoạt động theo định hướng đa ngành nghề, chủ yếu tập trung thu hút vốn từ nhà đầu tư nước ngoài.

"Bầu" Đức được Wall Street Journal đánh giá là nhân vật có đóng vai trò quan trọng trong việc thúc đẩy kinh tế.

Về phần ông Đức, dù chưa bao giờ nhận mình là người giàu nhất Việt Nam nhưng trong danh sách những người nắm giá trị cổ phiếu lớn nhất trên sàn chứng khoán, ông liên tục xếp vị trí số 1 vào các năm 2008 và 2009. Năm 2010, dù bị soán ngôi này nhưng tài sản chứng khoán của ông vẫn lên tới gần 12.000 tỷ đồng sau khi ông mua thêm ba triệu cổ phiếu HAG.

Tuy nhiên, số tài sản đó dường như là chưa đủ đối với "bầu" Đức. Ông từng chia sẻ, ông muốn thành đạt hơn nữa để được lọt vào danh sách những tỷ phú hàng đầu thế giới, chứ không đơn thuần là “đại gia” Việt.

RISI bình chọn cho ‘ông chủ’ ngành giấy

Ông Vũ Ngọc Bảo, tổng thư ký Hiệp hội Giấy và Bột giấy Việt Nam.
Dù không lọt top doanh nhân hàng đầu như ông Đoàn Nguyên Đức nhưng ông Vũ Ngọc Bảo, tổng thư ký Hiệp hội Giấy và Bột giấy Việt Nam cũng được xếp ở vị trí thứ 45 trong tổng số danh sách 50 người có ảnh hưởng lớn nhất đến ngành công nghiệp giấy thế giới năm 2010. Danh sách này do RISI, trang thông tin uy tín hàng đầu của ngành giấy thế giới bình chọn và công bố vào ngày 28/6 vừa qua tại Brussel, Bỉ.

Đây là cuộc bầu chọn thường niên, bắt đầu từ năm 2007. Kết quả bầu chọn được tập hợp ý kiến từ những chuyên gia thuộc nhiều lĩnh vực khác nhau như các nhà kinh tế học, các kỹ sư hay tổng biên tập của các tờ báo.

Chia sẻ trên trang tin này, ông Bảo cho rằng, tình hình chính trị ổn định, vị trí địa lý thuận lợi cho việc giao thương với Trung Quốc cùng các nước trong khu vực Đông Nam Á, tài nguyên rừng và nguồn nước dồi dào cùng giá nhân công rẻ là những nguyên nhân chính khiến Việt Nam luôn là điểm đầu tư lý tưởng cho ngành giấy.

Ông kỳ vọng trong thời gian tới sẽ có sự đầu tư vào chất lượng và trang thiết bị để giấy Việt Nam có thể cạnh tranh với những sản phẩm nhập khẩu.

Forbes ca ngợi Chủ tịch tập đoàn AA

Trong khi đó, tạp chí danh tiếng Forbes số ra tháng 8/2010 xuất bản tại khu vực châu Á dành hẳn một trang giới thiệu về doanh nhân Nguyễn Quốc Khánh, người sáng lập và là Chủ tịch tập đoàn AA, công ty hàng đầu về trang trí nội thất và sản xuất các mặt hàng đồ gỗ tại Việt Nam.

Forbes đánh giá, không có nhiều công ty Việt Nam có thể cạnh tranh ở nước ngoài nhưng doanh nhân Nguyễn Quốc Khánh là một ngoại lệ.

Ông Khánh được tạp chí Forbes ca ngợi.

Khởi nghiệp cách đây 20 năm nhờ biết nắm bắt thời cơ, ý chí nỗ lực và kỹ năng ngôn ngữ, giờ ông Khánh nắm trong tay một công ty nội thất hàng đầu đang chiếm ưu thế trong thị trường nội địa với lĩnh vực thiết kế nội thất cao cấp và chiếm tới 80% số hợp đồng với các khách sạn 4 và 5 sao trên cả nước.

Hơn 5 năm qua, AA vượt biên giới, nhận các đơn đặt hàng làm cho các khách sạn, khu nghỉ dưỡng, nhà ở từ InterContinental ở Kiev, Ukraine đến Trump SoHo ở New York. Công ty của ông Khánh hoàn thành hàng chục dự án khách sạn 5 sao ở Mỹ, Trung Đông, châu Âu và đặc biệt là châu Á.

Ông Khánh chia sẻ, ông có kế hoạch đưa công ty tham gia thị trường chứng khoán Việt Nam vào đầu năm tới. Ông cũng đặt mục tiêu nâng vốn để mở rộng khả năng sản xuất và đẩy mạnh hoạt động bán lẻ đồ gỗ. Ông hy vọng những nỗ lực này sẽ nâng số doanh thu cho AA lên 100 triệu USD trong ba đến bốn năm tới.

Chuyên trang ô tô Mỹ choáng với “đại gia” Cường đô la

Không chỉ là một doanh nhân trẻ giàu có, Nguyễn Quốc Cường, Phó tổng Giám đốc Công ty Quốc Cường Gia Lai, còn nổi tiếng “chơi trội” với dàn xe siêu sang của mình. Độ “bạo tay” chi tiền cho “xế hộp” của doanh nhân này khiến chuyên trang ô tô Autoguide của Mỹ phải thán phục.

Cường "đô la" nổi tiếng với thú chơi ô tô giá khủng.

Chuyên trang này cho đăng lại những hình ảnh về bộ sưu tập xe sang của Quốc Cường và còn so sánh bộ sưu tập này với hàng loạt chiếc xe siêu sang của một thiếu gia Arab. Theo đó, xe sang mà Quốc Cường sở hữu không hề thua kém vị thiếu gia Trung Đông kia với hàng loạt mẫu xe danh tiếng như Lamborghini Gallardo SE, Lamborghini Gallardo, Ferrari 360 Spider, Ferrari F430, Ferrari F430 Spider…

Ngoài ra, Autoguide còn đặc biệt chú ý đến một số mẫu xe sang khác mà doanh nhân trẻ này sở hữu như Audi R8, Bentley, Rolls-Royce Phantom, Porsche hay Mini Cooper.

Sinh ra trong một gia đình quá mạnh về tài chính tại phố núi Pleiku, Nguyễn Quốc Cường được gắn với tin đồn, mọi khoản chi tiêu đều được quy đổi thành USD. Ngay từ năm 11 tuổi, Cường được giới trẻ Pleiku gán cho một biệt danh mà ai nghe qua cũng phải nể, đó là “Cường đô la”. Đây là một trong những cách lý giải về nick name của nhân vật này được cư dân mạng đưa ra.

Tuy nhiên, không đơn giản chỉ là một tay chơi. Quốc Cường còn là một doanh nhân trẻ đầy tài năng. Công ty CP Quốc Cường Gia Lai do Quốc Cường là Phó Tổng giám đốc là một trong những công ty hàng đầu Việt Nam về cung cấp nguyên vật liệu, gỗ chế biến, cũng như sản xuất đồ gỗ trong nhà và ngoài trời.

Thứ Tư, tháng 9 14, 2011

10 doanh nhân quyền lực nhất Đông Nam Á

Họ đều là những doanh nhân tài ba, kinh doanh đa ngành với tầm ảnh hưởng quyền lực rộng khắp đất nước. Trong số họ có cả những chính trị gia. Phần nhiều trong số này là người Indonesia và Malaysia.

Bản danh sách dưới đây gồm 10 doanh nhân quyền lực nhất khu vực Đông Nam Á, được trích từ bảng danh sách 29 người do tạp chí Wall Street Journal bình chọn. Việt Nam có một đại diện duy nhất là ông Đoàn Nguyên Đức, Chủ tịch Hoàng Anh Gia Lai, người giữ vị trí thứ 29.

1. Aburizal Bakrie

Chủ sở hữu
Chủ sở hữu Tập đoàn Bakrie. Ảnh: urnalpatrolinews.com

Ông Aburizal Bakrie là một trong những doanh nhân kiêm chính trị gia nổi bật nhất của Indonesia. Tập đoàn của tỷ phú này là đồng sở hữu công ty sản xuất than lớn nhất Indonesia Bumi Resources. Ông đồng thời là lãnh đạo đảng Golkar, một thành viên trong liên minh cần quyền tại quốc đảo này.

2. Putra Sampoerna

Chủ tịch tập đoàn Sampoerna. Ảnh: forbes.com
Chủ tịch tập đoàn Sampoerna. Ảnh: forbes.com

Tài sản của ông Putra ước tính trên 2 tỷ USD. Sau khi bán nhà máy thuốc lá của mình vào năm 2005, ông đầu tư vào mảng game trực tuyến và kinh doanh trong ngành nông nghiệp.

3. Anthoni Salim

CEO của Tập đoàn Salim. Ảnh: detik.com
CEO của Tập đoàn Salim. Ảnh: detik.com

Anthoni Salim là người đứng đầu của tập đoàn Salim, nơi bỏ tiền đầu tư cho cả bất động sản lẫn nông nghiệp. Công ty Indofood Sukses Makmur trực thuộc tập đoàn đã trở thành một trong những công ty sản xuất mỳ ăn liền lớn nhất thế giới.

4. Eka Tjipta Widjaja

Sáng lập viên của Tập đoàn Sinar Mas. Ảnh:fokusdotvivanews.com
Sáng lập viên của Tập đoàn Sinar Mas. Ảnh: fokusdotvivanews.com

Widjaja là người sáng lập công ty sản xuất giấy, dầu cọ và là một trong những người giàu nhất Indonesia. Ông có cổ phần trong cả hai công ty lớn là Asia Paper and Pulp Co. và Golden Agri-Resources.

5. James Riady

CEO của Tập đoàn Lippo. Ảnh: newscred.com
CEO của Tập đoàn Lippo. Ảnh: newscred.com

Tập đoàn Lippo của ông đang phát triển vững chắc và là một trong những nhân tố thúc đẩy nền kinh tế Indonesia bùng nổ. Lợi nhuận của công ty có được do việc buôn bán, đầu tư bất động sản và truyền thông.

6. Ananda Krishman

Chủ tịch tập đoàn Usaha Tegas. Ảnh: therichestdotorg
Chủ tịch tập đoàn Usaha Tegas. Ảnh: therichestdotorg

Nhà tài phiệt này là một trong những nhân vật có tiếng tăm nhất trong ngành viễn thông và truyền hình Malaysia, với chương trình truyền hình vệ tinh Astro và công ty cung cấp điện thoại di động Maxis Communications Bhd.

7. Robert Kuok

"Vua đường" của Malaysia. Ảnh: forbes.com

Ông Robert Kuok sinh năm 1923 tại Malaysia, hiện được xem là người giàu nhất Đông Nam Á với tài sản cá nhân đang nắm giữ thu từ nhiều nguồn như kinh doanh đường, dầu cọ, khách sạn và dịch vụ công cộng. Bây giờ ông đang cư trú tại Hong Kong.

8. Tony Fernandes

CEO của hãng hàng không AirAsia. Ảnh: wemotor.com
CEO của hãng hàng không AirAsia. Ảnh: wemotor.com

Ông Tony từng là giám đốc điều hành của một công ty trong ngành công nghiệp âm nhạc. Ông là người có ý định tăng đường bay của AirAsia bằng cách đưa thêm nhiều lựa chọn chuyến bay giá rẻ trên toàn châu lục. Hiện tại Tony đã mở rộng kinh doanh sang các lĩnh vực khác như khách sạn, viễn thông và mới đây nhất là mua lại câu lạc bộ bóng đá Queens Park Rangers của London.

9. Lim Kok Thay

CEO kiêm Chủ tịch Tập đoàn Genting. Ảnh: timesunion.com
CEO kiêm Chủ tịch Tập đoàn Genting. Ảnh: timesunion.com

Lim Kok Thay là con trai của người sáng lập Tập đoàn Genting, ông Lim Goh Tong. Ông Lim đã mở rộng kinh doanh của tập đoàn ra khỏi biên giới Malaysia và biến Genting thành doanh nghiệp đa quốc gia với lợi nhuận thu được trải từ Australia, Singapore tới Mỹ.

10. Nazir Razak

CEO Tập đoàn CIMB. Ảnh: credit-suisse.com
CEO Tập đoàn CIMB. Ảnh: credit-suisse.com

CEO Nazir đã đưa CIMB trở thành một trong những tập đoàn quyền lực nhất trong lĩnh vực ngân hàng của Đông Nam Á. Cha ông là Abdul Razak, vị Thủ tướng thứ hai của Malaysia, trong khi anh trai ông là Najib Razak đang giữ chính cương vị này.

Anh Quân (theo Wall Street Journal)

Chủ Nhật, tháng 7 31, 2011

Chiến lược của Bầu Đức

Đoàn Nguyên Đức, Chủ tịch Hội đồng Quản trị Tập đoàn Hoàng Anh Gia Lai, nổi lên bởi những quyết định kinh doanh lẫn cá nhân gây sốc. Nhưng ẩn sau những câu chuyện bề nổi đó là một tầm nhìn chiến lược và một tham vọng lớn.

Nếu Adrew Forrest bước tới vị trí giàu nhất nước Úc chỉ với một ngành công nghiệp khai thác quặng sắt thì với chuỗi danh mục đầu tư đa ngành, tham vọng “tỉ phú đô la” của Đoàn Nguyên Đức có lẽ không phải là xa vời. Doanh thu của Tập đoàn Hoàng Anh Gia Lai trong năm 2010 khoảng 300 triệu USD, lợi nhuận trên 100 triệu USD với tổng tài sản gần 1 tỉ USD. Chỉ tính riêng quý I/2011, doanh thu của tập đoàn này đã gần 35 triệu USD và lợi nhuận gần 29 triệu USD.

Bầu Đức, tên gọi thân mật của Đoàn Nguyên Đức, Chủ tịch Hội đồng Quản trị Tập đoàn Hoàng Anh Gia Lai, từng từ chối cáo buộc về chuyện khai thác rừng không hợp pháp được đề cập trong bài viết “Condo boss” (tạm dịch là “Ông chủ của các căn hộ”) trên Tạp chí Forbes Asia tháng 11.2009. Khởi nghiệp với việc khai khác gỗ, trong gần một thập kỷ sau đó, Bầu Đức liên tục tạo ra những sự kiện nổi trội. Nếu không tính đến những chuyện cá nhân như mua cầu thủ bóng đá hàng đầu Thái Lan Kiatisuk vào năm 2002, mua máy bay riêng năm 2008 và tuyên bố trở thành tỉ phú đô la năm 2010 thì một trong những người giàu nhất trên sàn chứng khoán này còn bị nhắc đến là kẻ gián tiếp phá bĩnh chuyện làm ăn của người khác.

Bầu Đức từng hạ giá bán các căn hộ do ông đầu tư xuống gần 40% trong năm 2009 và tuyên bố vẫn có lãi, gián tiếp buộc các ông chủ địa ốc trong sân chơi khốn khó của bất động sản năm đó phải làm tương tự. Và đến tháng 4 vừa qua, tại Đại hội Cổ đông của Hoàng Anh Gia Lai, trong lúc sự rệu rã của thị trường bất động sản gần như đã lên đến đỉnh điểm, hàng chục ngàn căn hộ không bán được, ông chủ Hoàng Anh Gia Lai lại “khoe” với cổ đông 2.489 tỉ đồng tiền mặt đang chờ sẵn để gom đất sạch với giá rẻ. Bầu Đức cũng không ngại tuyên bố điều mà các ông chủ địa ốc thường chẳng dám nói với người tiêu dùng, rằng “giá đất bình quân chưa đến 1 triệu đồng/m2, cộng thêm chi phí xây dựng 6 triệu đồng/m2, xây xong căn hộ, bán giá nào cũng có lãi”.

Cũng trong đại hội này, một lần nữa, Bầu Đức làm mát lòng cổ đông với toan tính chiến lược của ông. Rằng, trong tương lai, từ năm 2011 trở đi, khoáng sản sẽ thay thế bất động sản trong cơ cấu doanh thu, đồng thời các khoản đầu tư cao su và thủy điện cũng sẽ đến ngày hái quả.

Bầu Đức tiến vào Đông Dương

Bầu Đức là người thấu hiểu bản chất của các lĩnh vực kinh doanh. Dù vậy, điều đó cũng đồng nghĩa, chiến lược cốt lõi và dài hạn của Tập đoàn này dường như chưa được thể hiện rõ. Ngoài ra, việc phân sức đầu tư có làm giảm sức cạnh tranh của Hoàng Anh Gia Lai so với các đối thủ chỉ có một lĩnh vực cốt lõi vẫn là câu hỏi lớn đặt ra cho ông chủ tập đoàn này.

Các lĩnh vực kinh doanh của Bầu Đức đều thuộc hạng hái ra tiền trong bối cảnh Việt Nam có nguồn tài nguyên thiên nhiên khổng lồ, luật kinh doanh còn nhiều bất cập và thị trường “tranh tối tranh sáng”.

Ví dụ, từ lĩnh vực cơ bản là gỗ, Bầu Đức đã đưa Hoàng Anh Gia Lai tiến vào bất động sản với tỉ suất lợi nhuận lên đến hàng trăm phần trăm trong thời kỳ tăng trưởng mạnh (năm 2007). Thủy điện thì với suất đầu tư bình quân khoảng 25 tỉ đồng/MW, sau khoảng 8-10 năm là một dự án có thể thu hồi vốn, lãi ổn định, rủi ro thấp. Cao su thì Việt Nam nằm trong top 5 các nước có sản lượng cao su tự nhiên hàng đầu thế giới, trong khi giá cao su thế giới hiện đã lên khoảng 6.000 USD/tấn và giá thành sản xuất chỉ khoảng 850 USD/tấn. Với quặng sắt, trữ lượng thăm dò trên cả nước hiện chỉ mới 1,1 tỉ tấn, trong khi trữ lượng tiềm năng là 1,8 tỉ tấn.

Từ chỗ hiểu rõ bản chất của từng ngành kinh doanh, Bầu Đức không mấy khó khăn để chớp lấy thời cơ.

Với bất động sản, năm 2009, Bầu Đức “phá giá” thị trường căn hộ, vì đã gom được đất giá rẻ trong nhiều năm trước đó để xây dựng các khu chung cư. Đến nay, khi bất động sản ảm đạm, ông lại tung tiền mua đất giá rẻ để chờ thời điểm thu lợi nhuận cao trong tương lai. Cho nên, không ngạc nhiên khi các ông chủ bất động sản lao đao kể từ năm 2008 thì 23 dự án căn hộ cao cấp với hơn 5.000 căn của Bầu Đức vẫn được tiêu thụ mạnh.

Với cao su, cách đây 5 năm, khi cao su chưa đạt giá trị xuất khẩu 6.000 USD/tấn, Bầu Đức đã bắt đầu trồng và nhìn ra nguồn thu khổng lồ từ ngành này trong tương lai. Hiện nay, với lượng cao su của mình, Bầu Đức ước tính đạt lợi nhuận 653 triệu USD mỗi năm. Ông là một trong số ít doanh nghiệp biết tận dụng Đông Dương để làm căn cứ trồng và xuất khẩu cao su. Ông đã đầu tư trồng cao su tại Lào (năm 2007) trước khi trồng tại Gia Lai năm 2008.

Cũng tương tự cao su, với khoáng sản, trước đây, khi cơ chế “xin - cho” trong khai thác còn nặng nề tại Việt Nam, Bầu Đức đã sang Lào để nắm bắt cơ hội từ thị trường khá dễ chịu này (và cả Campuchia). Giờ đây, khi cơ chế đấu thầu được ghi nhận qua Luật Khoáng sản mới có hiệu lực từ đầu năm 2011, Bầu Đức có thể lại được thêm một lợi thế. Đó là những ưu đãi đầu tư tại Gia Lai, quê ông.

Với thủy điện thì Hoàng Anh Gia Lai vẫn trong giai đoạn đầu tư tại Lào, Tây Nguyên, Thanh Hóa với 17 dự án. Chưa có thêm thông tin về thủy điện được tập đoàn này chia sẻ.

Nhìn qua việc đầu tư cao su, khai thác quặng sắt, thủy điện tại Đông Dương có thể thấy, Bầu Đức dường như đang đi theo chiến lược của Trung Quốc. Trong khi Trung Quốc tiếp cận với châu Phi thông qua chương trình “đổi hạ tầng lấy khoáng sản” thì Đoàn Nguyên Đức tiến dần ra Đông Dương cũng với chiến lược tương tự.

Mô hình Hoàng Anh Gia Lai còn thu hút được nhiều nhà đầu tư lớn bởi Bầu Đức luôn bày tỏ quan điểm kinh doanh dài hạn trong phần lớn các dự án của ông và chứng minh là người biết dự đoán đúng thời khắc đầu tư.

Chiến lược đầu tư của Bầu Đức đã giúp cho doanh thu của Hoàng Anh Gia Lai ngay trong giai đoạn kinh tế trắc trở (2007-2010) vẫn tăng trưởng bình quân 45%/năm và lợi nhuận 53,6%/năm. Báo cáo tài chính đã được kiểm toán của tập đoàn này cho thấy, tăng trưởng doanh thu năm 2009 (so với 2008) là 97% và lợi nhuận tăng 73%, trong khi đó, tăng trưởng doanh thu năm 2010 chỉ 25% nhưng lợi nhuận vẫn được đảm bảo, trong lúc ngành địa ốc đang đối mặt với cơn bĩ cực! Nguyên nhân là lợi nhuận từ khoáng sản đã trở thành “phao cứu sinh” của tập đoàn này.

Cổ phiếu của Hoàng Anh Gia Lai từ lúc lên sàn năm 2008 với giá 20.460 đồng/cổ phiếu đã tăng theo các chiến lược của Bầu Đức. Năm 2009, khi Bầu Đức thực hiện các dự án căn hộ, cao su, thủy điện, khoáng sản tại Đông Dương, giá cổ phiếu dao động khoảng 25.000 đồng đến xấp xỉ 50.000 đồng. Năm 2010, lúc Bầu Đức tiếp tục khánh thành các khu căn hộ mới thì cổ phiếu tập đoàn này lên khoảng 55.000 đồng/cổ phiếu, bất chấp sự ảm đạm của thị trường chứng khoán.

Không thể phủ nhận Hoàng Anh Gia Lai và ông chủ của nó rất giỏi huy động vốn. Trong lúc nguồn vốn khan hiếm như hiện nay, Bầu Đức vẫn liên tiếp nhận thêm các khoản đầu tư mới. Gần đây nhất là 1.130 tỉ đồng từ phát hành trái phiếu chuyển đổi cho Temasek. Tập đoàn này cũng là trường hợp hiếm hoi trong giới bất động sản có nguồn tiền mặt dồi dào gần 2.500 tỉ đồng. Tuy nhiên, các báo cáo tài chính của Tập đoàn cho thấy, họ cũng không đứng bên lề khó khăn chung của thị trường. Năm 2009, dòng tiền từ hoạt động kinh doanh của Hoàng Anh Gia Lai là khoảng 1.000 tỉ đồng, đến năm 2010 chỉ còn 294 tỉ đồng và quý I/2011 đã âm 354 tỉ đồng. Tỉ trọng khoản phải thu trên doanh thu cũng đang lớn dần. Tỉ lệ này năm 2009 là 22%, năm 2010 tăng nhẹ lên 24% nhưng đến quý I/2011 đã là 44%. Câu chuyện dòng tiền này đặt ra câu hỏi về sự phát triển ổn định của Tập đoàn.

Tham vọng tỉ phú đô la

Những người tiếp xúc với Bầu Đức đều có nhận xét chung về lối sống giản dị của ông với quần jeans (ngay cả khi khoác áo vest), nói năng thuyết phục, ít đi du lịch, dành phần lớn thời gian cho công việc và niềm vui bóng đá. Bầu Đức tỏ ra không quan tâm đến những tin đồn không tích cực về ông. Ông cũng dở dang con đường đại học.

Đặc biệt, Đoàn Nguyên Đức đang chăm chút cho tham vọng trở thành tỉ phú đô la, cũng như đưa Hoàng Anh Gia Lai vượt ngưỡng “doanh nghiệp tỉ đô” mà ở Việt Nam chỉ một vài cái tên lớn như Vinamilk, FPT đã chạm vào. Lúc này, mục tiêu giữ tăng trưởng ở mức 40% của Bầu Đức hoàn toàn khả thi dù phần lớn cao su và quặng sắt xuất khẩu của Việt Nam là vào Trung Quốc (sẽ bị tác động xấu nếu Trung Quốc thay đổi chính sách xuất nhập khẩu các mặt hàng này). Tuy nhiên, Bầu Đức đã không bỏ hết trứng vào một rổ.

Cũng với tham vọng gia nhập nhóm tỉ phú thế giới và được ngưỡng vọng, Bầu Đức đã mua cầu thủ Kiatisuk (Thái Lan), quảng bá thương hiệu trên sân của Câu lạc bộ Bóng đá Arsenal (Anh), tài trợ cho Lào 19 triệu USD để xây dựng Làng vận động viên Sea Games 25 năm 2008. Trong một lần trả lời báo chí, ông không ngại nói: “Tại Việt Nam, cái tên Hoàng Anh Gia Lai đã quá nổi tiếng. Vì vậy, mục tiêu của chúng tôi là xây dựng thương hiệu quốc tế”. Dĩ nhiên, những khoản đầu tư này của Bầu Đức không chỉ là làm thương hiệu mà còn là vì lợi ích “tiền tươi thóc thật”. Chẳng hạn, 22.000 ha cao su của Hoàng Anh Gia Lai ở Nam Lào (dự kiến lên 31.000 ha cao su vào năm 2012) sẽ mang về nguồn thu lớn. Với giá bán cao su có thể đạt gấp 7 lần giá thành, nguồn thu của Bầu Đức trong tương lai rõ ràng bỏ xa kinh phí mà Hoàng Anh Gia Lai đã tài trợ cho Lào

Sự tự tin của Bầu Đức còn thể hiện ở việc ông đưa Hoàng Anh Gia Lai lên Sàn Chứng khoán London thông qua niêm yết chứng chỉ lưu ký toàn cầu (GDR) và huy động được 90 triệu USD trong tháng 3 vừa qua. Hoàng Anh Gia Lai cũng là doanh nghiệp Việt Nam đầu tiên niêm yết trên sàn chứng khoán này.

Sự tự tin xuất ngoại đã giúp Hoàng Anh Gia Lai lớn mạnh. Và khi càng mạnh, tập đoàn này lại càng hấp dẫn giới đầu tư nước ngoài. Dominic Scriven, Tổng Giám đốc Công ty Quản lý Quỹ Dragon Capital, đơn vị sở hữu 6% cổ phần trong Hoàng Anh Gia Lai đã nói về Bầu Đức: “Việc kinh doanh của Đoàn Nguyên Đức thể hiện tính hai mặt (tích cực và tiêu cực) như bất kỳ một công ty nào khác. Tuy nhiên, ông Đức được tán dương bởi cách ông ấy đưa doanh nghiệp trở thành một công ty đại chúng với sự minh bạch”.

Tập đoàn Temasek là một ví dụ điển hình của nhà đầu tư nước ngoài “bị” Hoàng Anh Gia Lai thu hút. Trong đợt phát hành trái phiếu chuyển đổi của tập đoàn này cho Temasek năm 2010, giá trị trái phiếu là 1.100 tỉ đồng, lãi suất trái phiếu 0% kỳ hạn 1 năm và chênh lệch giá thị trường với giá chuyển đổi là -11% (75.000 đồng so với 67.375 đồng). Thông thường, trong những thương vụ công bằng cho cả người bán, người mua, lãi suất sẽ cao hơn 0% và giá thị trường phải thấp hơn giá chuyển đổi. Tuy nhiên, Bầu Đức vẫn phá lệ để thương vụ hoàn tất, vì muốn giữ Temasek đi đường dài với Hoàng Anh Gia Lai.

Hoàng Anh Gia Lai cũng là một trong số ít những doanh nghiệp có một lực lượng lớn nhà đầu tư trong nước và nước ngoài tên tuổi. Hiện nay, có 13 định chế tài chính lớn đã đầu tư vào tập đoàn này như Jaccar, Dragon Capital, Deutsche Bank, Temasek, Vietcombank, Sacombank, BIDV…

Hoàng Anh Gia Lai đang tồn tại với mô hình 5 tổng công ty độc lập theo từng ngành nghề bất động sản, gỗ, cao su, khoáng sản, thủy điện và không thực hiện liên doanh. Quan điểm của Bầu Đức là dù lớn mạnh, Hoàng Anh Gia Lai (Hoàng Anh là tên con gái ông và Gia Lai là quê ông) vẫn giữ chặt nơi sinh ra nó, nơi ông đã nắm vận may trở thành 1 trong 2 chủ gỗ lớn nhất Tây Nguyên (người còn lại là bà Nguyễn Thị Như Loan, Chủ tịch Hội đồng Quản trị Công ty Cổ phần Quốc Cường Gia Lai).

Tuy nhiên, song song với câu chuyện làm giàu của Bầu Đức là nhiều câu hỏi về môi trường. Forbes Asia trong bài “Condo boss” dẫn lời một nhà nghiên cứu môi trường cho rằng, nếu nghĩ việc trồng cây cao su có thể giúp cải thiện tình trạng biến đổi khí hậu thì chẳng khác nào bảo con người chặt đi một chân để thay bằng chân gỗ.

Đầu tư thủy điện và khoáng sản cũng luôn đặt ra thách thức về môi trường. Việc xây thủy điện ở đầu nguồn sẽ tác động xấu đến rừng, làm ngập nhiều thung lũng và ảnh hưởng đến cuộc sống của dân địa phương. Còn khai thác khoáng sản, nếu không khéo léo sẽ dẫn đến những hệ lụy về ô nhiễm không khí do bụi bẩn, sụt lún.

Trong lúc tờ Forbes Asia cáo buộc Bầu Đức khai thác rừng không hợp pháp thì phần lớn thông tin trong nước về ông là tích cực, đề cập nhiều đến số lượng công ăn việc làm Hoàng Anh Gia Lai đã tạo ra. Một công nhân cao su Việt Nam kiếm được 300.000 đồng/ngày từ Hoàng Anh Gia Lai trên đất Lào. Hiện tại, Hoàng Anh Gia Lai đã trở thành tập đoàn với hơn 10.000 nhân viên, trong khi lượng gỗ khai thác trong quá trình phát triển gần 20 năm của công ty này không thể thống kê.






Chủ Nhật, tháng 7 17, 2011

Hướng dẫn Encode phim bằng StaxRip.x264

I.Nguyên Liệu

1. Net.Framework 3.5
http://www.mediafire.com/?3akqv26d4daek1x
http://download.microsof...f42510f28/dotnetfx35.exe

2. StaxRip 1.1.7
http://up.4share.vn/f/7e...9/protable%20staxrip.rar
Ngoài ra cần 1 vài chương trình nữa nhưng đã có sẵn trong thư mục Application mình làm sẳn rồi

II. Tiến Hành




Chờ cho chương trình tiến hành tách tiếng & Video


Chỉnh sửa từng mục như đã đánh số









Ngồi chờ cho đến khi chương trình Encode xong

Chúc thành công!

video hướng đẫn
http://up.4share.vn/f/3f0e0a080e0f0d0d/staxrip.FLV
link down dành cho ban ko thích protable
http://up.4share.vn/f/74.../StaxRip_1.1.7.0_beta.7z
vài phần cài offline khi ko update được
http://up.4share.vn/f/7e4f4b494f4e4c49/staxrip[.rar



nguồn: http://www.vn-zoom.com/f...staxrip-x264-888001.html

Thứ Tư, tháng 6 01, 2011

Hướng dẫn rip video bằng MeGUI

Mình hiện là tín đồ của phim HD, nên rất thích sưu tầm. Nay xin phép tác giả chép lại bài viết này để dành vọc chơi. Rất cám ơn tác giả đã sưu tầm
Nguồn :http://boy-videos.blogspot.com/search/label/MeGUI

Chào mọi người! Hôm nay rảnh rỗi, buồn chân buồn tay nên viết bài hướng dẫn chia sẻ mọi người rip mấy cái VOB (DVD – MPEG2) thành MKV (MPEG-4 Part 10/AVC - Advanced Video Coding hay MPEG-4 AVC). Nói nôm na thì rip cũng như xào nấu vậy, có rau dưa củ quả ta đem chế biến thành món ăn. Tất nhiên là không phải đổ chung tất vào 1 trình converter nào đó rồi cho ra sản phẩm được như vậy thì nhanh như sản phẩm xấu, nhiễu và mờ. Cùng lắm là chỉ tương đương file gốc chứ chưa thể trội hơn file gốc được. Hiện tại các video bây giờ đều được nén bằng codec x264 theo chuẩn H.264/MPEG-4 AVC, file xuất ra cho chất lượng đẹp, mịn, nhỏ gọn và giảm thiểu tối đa đến 50% băng thông và kích thước file dữ liệu lưu trữ so với cách nén thông thường hiện nay (MPEG-4 Part 2). Nghe có vẻ to tát nhưng cũng rất dễ để tạo ra tập tin MKV, tuy nhiên nó đòi hỏi bạn phải tìm tòi, học hỏi và nghiên cứu sử dụng plugins (của AviSynth Script) một cách hiệu quả để viết mã lệnh cho quá trình trình mã hóa. Quá trình thực hiện qua 3 bước CƠ BẢN:
1. Nén và xử lý phần hình ảnh (Quan trọng nhất) bằng MeGUI.
2. Nén phần âm thanh (Nếu âm thanh đã là dạng nén nhỏ rồi ac3, mp2 thì giữ nguyên để đóng gói vào tập tin MKV) bằng Efficient WMA MP3 Converter.
3. Đóng gói thành tập tin MKV bằng MkvmergeGUI.
Nào! Bắt đầu tiến hành thôi.
I. Chuẩn bị:
K-Lite Codec Pack - Trình xem videos, hỗ trợ nhiều định dạng Download
NET Framework 2.0 – Hỗ trợ các chương trình chạy trên nền .NET Download
AviSynth – Hỗ trợ viết mã AviSynth Script và các plugins kèm theo nó để xử lý hình ảnh. Download
MeGUI – Phần mềm miễn phí dùng để mã hóa video. Download
Efficient WMA MP3 Converter – Chuyển đổi phần âm thanh thành mp3 chất lượng cao, chuyên nghiệp và đơn giản. Download
II. Cài đặt:
• Qúa trình cài đặt NET Framework 2.0, AviSynth diễn ra bình thường. Tuy nhiên với 3 cái còn lại thì nên tinh chỉnh thêm như sau:
• K-Lite Codec Pack: Bật Media Player Classic lên, vô View → Options → Audio Switcher → Tích vào ô Normalize. Tích vô đây nghĩa là mình đã đồng bộ hóa âm thanh nghe đồng đều và rõ nét hơn trước.
• MeGUI: Tốt nhất là đổi tên file nén vừa tải về thành MeGUI, chuột phải chọn Extract fileđặt cố định ở 1 ổ nào đó (D:\Setup\MeGUI chẳng hạn). Bật MeGUI lên, chương trình sẽ hỏi bạn update thì nhấn OK để MeGUI cập nhật những tools kèm theo nó. Sau đó MeGUI báo khởi động lại chương trình thì OK.
• Thiết đặt thông số cho video sắp mã hóa: Từ MeGUI nhấn vô Config, hiện lên 1 cái bảng x264 configuration dialog thì tích vô ô Show Advanced Settings và chọn trong mục Modes :Automated 2pass, Bitrate tùy ý, tầm 1000-1700 là được, mình chọn 1500.
• Sau đó nhấn New, lưu nó lại với 1 cái tên nào đó Videos 1500 Kbps chẳng hạn.
Những thiết đặt về sau ở các thẻ thư Frame-Type, Rate Control…thì cũng không cần thiết phải tinh chỉnh lắm. Để mặc định là ổn rồi!
• Ngoài ra chúng ta nên tạo 1 vài shortcut trong bộ tools của MeGUI để tiện làm việc như DGIndex – Tách âm thanh gốc, D2V từ VOB (Nằm trong D:\Setup\MeGUI\tools\dgindex\DGIndex.exe), MkvmergeGUI - Đóng gói hình ảnh và âm thanh sau xử lý thành tập tin MKV (Nằm trong D:\Setup\MeGUI\tools\mkvmerge\ mmg.exe).
• Efficient WMA MP3 Converter – Trình chuyển đổi âm thanh WAV (LPCM) trong VOB thành MP3 (LAME3.97) theo đúng chuẩn vbr2 (-m j -V 2 -q 3 -lowpass 18.6 --vbr-old -b 32).
• Samplerate: 48000Hz
• Channels: Joint stereo
• Bitrate: 32kbps
• Tích vô Variable bitrate
• Average bitrate: Bỏ trống
• Maximal bitrate: 320kbps
• Quality: 2
III. Encode – Mã hóa videos
1. Xử lý phần hình ảnh.
• Trước hết phải có file VOB được download từ trên mạng, hay trích xuất từ DVD của bạn. Mở DGIndex lên vào File → Open, tìm đến file VOB → OK (hoặc kéo VOB cần xử lý thả vào DGIndex) rồi nhấn F4, DGIndex sẽ tách ra 1 file D2V, WAV (tùy VOB mà phần audio là khác nhau, có thể phần âm thanh của VOB là AC3, MP2 chẳng hạn).
• Từ MeGUI, chọn Tools → AviSynth script creator (Ctrl+R)
• Ở thẻ Video Input chọn file D2V vừa tách ra từ VOB, bảng Curent position hiện ra.
• Tích vào ô Crop để xén bớt khung viền đen xung quanh, cũng cỏ thể bỏ qua hoặc cắt thêm, bớt tùy ý bạn.
• Tích Resize và ô Sugget Resolutions (mod16) để MeGUI tự động co lại tỷ lệ thích hợp.
• Sang thẻ Filters, tích Mpeg2 Deblocking và nhấn Analyse để MeGUI xử lý nguồn gốc videos để đưa ra kiểu nén phù hợp.
Resize Filter chọn Spline36 (Neutral). Cái này mình đọc trên Mewiki người ta nói đó là lựa chọn tốt nhất
Noise Filter : Minimal Noise. Tạo nhiễu? Mình cũng không rõ nhưng không tích vào đây cũng không sao cả!
• Sang thẻ Script nhấn Preview AVS Script để xem thử phần hình ảnh đã được xử lý như thế nào rồi nhấn Save để lưu, bạn có thể xem thử videos xuất ra sẽ như thế nào bằng cách mở file AVS vừa tạo bằng Media Player Classic (Bật Media Player Classic, kéo AVS thả vào Media Player Classic là xem được).
• Quay trở lại thẻ Input, Encoder settings chọn x264: Videos 1500 Kbps (Đây chính là Profiles ta tạo lúc cài đặt). File format : MP4. Rồi nhấn Enqueue.
• Sang thẻ Queue nhấn Start để bắt đầu quá trình encoding videos. Qúa trình mã hóa trải qua 2 lần nén (2pass). Mất chừng 10-15 phút để nén xong, tùy thuộc vào cấu hình máy tính khỏe hay yếu ảnh hưởng đến thời gian xử lý.
• Trong khi chờ mã hóa videos ta chuyển sang nén âm thanh.
2. Xử lý phần âm thanh
• Phần âm thanh của VOB là WAV (LPCM) có dung lượng rất lớn, tầm 40-50 MB, vì vậy ta phải nén nó xuống MP3 sao cho nhỏ gọn và đạt chất lượng tương đối. Nếu phần âm thanh được tách ra từ VOB đã là AC3 hay MP2 thì ta không cần phải nén lại nữa và giữ nguyên lại cho quá trình đóng gói.
• Bật Efficient WMA MP3 Converter → File → Add file(s) to batch (Ctrl+O) tìm đến file âm thanh tách từ VOB là WAV(LPCM) rồi nhấn GO để bắt đầu quá trình nén âm thanh thành MP3.
3. Đóng gói hình ảnh và âm thanh thành tập tin MKV
• Sau khi MeGUI đã mã hóa xong VOB thành tập tin MP4 câm không có âm thanh và Efficient WMA MP3 Converter cũng nén MP3 xong ta bắt đầu đóng gói (Mux) MP4+MP3 thành MKV
• Bật MkvmergeGUI, chọn add, tìm đến nơi chứa 2 file MP4+MP3 (hoặc kéo 2 file MP4+MP3 thả vào ô Input files)
• Nhấn Start muxing để bắt đầu quá trình đóng gói, mất chừng vài giây để tạo thành tập tin MKV với đầy đủ âm thanh và hình ảnh.
• Giờ thì xong rồi, bạn hãy bật thử videos vừa làm xong lên coi nào!

Thứ Hai, tháng 5 23, 2011

Mô hình Công ty Thế Giới Di Động: 6.000 tỉ doanh thu

Bất chấp kinh tế khó khăn, Thế Giới Di Động vẫn đạt mức tăng trưởng doanh thu 200% giai đoạn 2007-2010. Đặc biệt là trong gần một thập kỷ qua, mô hình này đã tăng nhanh cùng lúc ở cả 3 chỉ tiêu: số cửa hàng, doanh thu và lợi nhuận. Họ đã làm được điều này như thế nào?

Thế Giới Di Động là hệ thống bán lẻ có mặt khá sớm trên thị trường thiết bị di động trong năm 2004 và đã đạt mức tăng trưởng doanh thu 200% trong suốt giai đoạn kinh tế khó khăn, từ dưới 1.000 tỉ đồng năm 2007 lên 3.000 tỉ đồng (150 triệu USD) năm 2010 và dự kiến sẽ đạt 6.000 tỉ đồng năm 2011. Thực chất, tỉ suất lợi nhuận của lĩnh vực bán lẻ sản phẩm di động không cao, chỉ khoảng 10-12% hoặc thấp hơn. Như ông Nguyễn Đức Tài, Tổng Giám đốc Thế Giới Di Động, cho biết: “Giả sử chúng tôi lấy điện thoại từ nhà sản xuất, hoặc nhà phân phối sỉ với giá 1 triệu đồng/chiếc thì bán ra cho người tiêu dùng chỉ 1,1 triệu đồng”. Đó là lý do giải thích vì sao để đạt được mức tăng trưởng cao về doanh thu và lợi nhuận, các ông chủ ngành này buộc phải liên tục mở rộng hệ thống cửa hàng của họ.

Nhưng không chỉ mở rộng hệ thống là đủ, mô hình Thế Giới Di Động lại đạt được thành công bởi 3 yếu tố.

Gặp thời

Thế Giới Di Động được biết đến nhờ sự bùng nổ tiêu dùng các sản phẩm di động và thương mại điện tử trong suốt gần 10 năm qua. Có thể chia quá trình phát triển của Thế Giới Di Động thành 3 chặng đường và mỗi chặng đã đóng góp rất lớn vào doanh thu của công ty này.

2004 có thể được xem là năm định hình mô hình Thế Giới Di Động. Việc tìm kiếm thông tin các thiết bị di động (về chủng loại, chức năng, giá cả...) vô cùng khó khăn khiến các ông chủ Thế Giới Di Động nghĩ đến việc thành lập một website để giới thiệu sản phẩm. Đây là mô hình thương mại điện tử sơ khai, người mua chỉ có thể lên website để xem sản phẩm và nếu muốn mua thì đến các điểm giao hàng của Công ty (khi đó, Thế Giới Di Động có 3 điểm giao hàng với diện tích chỉ vài mét vuông).

Thế nhưng, mô hình này đã thất bại. Nguyên nhân là người mua quá thất vọng khi website chuyên nghiệp, nhưng các điểm bán của Thế Giới Di Động thì quá nhỏ, không khác những cửa hàng bán điện thoại không chính hãng ở khu vực đường Hùng Vương (TP.HCM) rất sôi động lúc đó. Thị trường điện thoại di động Việt Nam năm 2004 chỉ có dưới 30% là dòng sản phẩm chính ngạch với mức thuế nhập khẩu cao khoảng 20% và chủ yếu được các nhà sản xuất hoặc phân phối có tiếng phân phối như các cửa hàng của Nokia (Phần Lan), trong khi hàng xách tay tràn lan ngoài thị trường. Đó là một phần lý do khiến người mua e ngại về những gì Thế giới Di Động đang làm.

Vì thế 4 người chủ của công ty này khi đó đã quyết định thay đổi mô hình. 3 điểm giao hàng được xóa bỏ và thay vào đó là một cửa hàng lớn trên đường Nguyễn Đình Chiểu (quận 3, TP.HCM). Chỉ sau chưa đầy 3 tháng (10-12.2004) chuyển đổi từ “điểm giao hàng” thành “cửa hàng”, Công ty đã có lãi. “Với mô hình thương mại điện tử, bạn không chỉ có một website chuyên nghiệp mà còn phải có một cơ ngơi vững vàng trên thực tế”, ông Tài cho biết.

Việc ổn định mô hình kinh doanh đã giúp Thế Giới Di Động phát triển thêm 4 cửa hàng trong gần 2 năm sau đó. Tuy nhiên, theo ông Tài, tốc độ này là khá chậm. Bên cạnh đó là thách thức cạnh tranh từ các hệ thống phân phối như Viễn Thông A, Phước Lập Mobile, nhu cầu điện thoại di động tăng nhanh và sức ép không thể cứ mãi dùng lợi nhuận từ các cửa hàng hiện có để mở rộng nhanh các cửa hàng mới (một đòi hỏi của mô hình phân phối). Trước những thách thức này, các ông chủ Thế Giới Di Động đã quyết định đưa Công ty bước sang chặng đường thứ 2: thu hút vốn để bành trướng hệ thống và nâng cao năng lực quản trị.

Sự rót vốn và hỗ trợ về mặt quản trị doanh nghiệp của Mekong Capital năm 2007 đã giúp Công ty nhanh chóng gia tăng số lượng cửa hàng trong các năm sau đó (lên đến 15, 30, 40 cửa hàng qua các năm 2007, 2008, 2009) với tốc độ tăng trưởng tương ứng về doanh thu và lợi nhuận. Thời gian này, Công ty xác định chỉ phát triển 3 thị trường trọng điểm là TP.HCM, Hà Nội và Đà Nẵng, vì theo ông Tài, “chiến lược này mang tính tập trung, dễ quản lý và có thể mở được nhiều cửa hàng tại một khu vực”.

Tuy nhiên, câu chuyện phân phối trở nên phức tạp hơn khi đất không thể tự mở rộng. Bước sang năm 2010, Thế Giới Di Động nhận thấy các thị trường Hà Nội, TP.HCM không thể mãi là “con gà đẻ trứng vàng” trong lúc những khu vực khác, đặc biệt là nông thôn, trở nên hấp dẫn với nhu cầu mua sắm các sản phẩm chính ngạch, chất lượng cao gia tăng.

Đơn cử, sản lượng tiêu thụ điện thoại di động tại TP.HCM là 300.000 máy trong năm vừa qua, trong đó 30 cửa hàng của Thế Giới Di Động đã chiếm khoảng 30% thị phần. Thế Giới Di Động chia thành 2 nhóm cửa hàng: cửa hàng cấp 1 doanh thu 5 tỉ đồng/tháng và cửa hàng cấp 2 doanh thu 3 tỉ đồng/tháng. “Như vậy là đã gần như đủ”, ông Tài khẳng định.

Vì thế, chặng đường thứ 3 của Thế Giới Di Động, với số lượng dự kiến hơn 200 cửa hàng và lợi nhuận hơn 200 tỉ đồng, được xác định sẽ đến từ các khu vực khác trên toàn quốc. “Hệ thống ERP cho phép chúng tôi mở rộng mà chẳng cần phải đắn đo gì về chuyện quản lý”, ông nói.

Quản lý theo chuẩn ERP

Ông Chris Freund, Tổng Giám đốc Công ty Quản lý Quỹ Mekong Capital, cho biết, lý do để Mekong Capital đầu tư vào Thế Giới Di Động là công ty này có năng lực quản lý khá tốt. Quả thực, quản lý là điều không hề đơn giản đối với một hệ thống lớn như Thế Giới Di Động. Ông Tài, Tổng Giám đốc Thế Giới Di Động, cũng thừa nhận: “Với loại hình này mở rộng cửa hàng không khó, nhưng quản lý là cả một thách thức”.

Kinh doanh bán lẻ tuy hấp dẫn nhưng không nhiều người thành công do dễ mắc vào 2 cái bẫy. Thứ nhất, chủ doanh nghiệp thấy mặt bằng nào đẹp là mua ngay để mở rộng mạng lưới cửa hàng và giao cho người thân quản lý theo kiểu gia đình trị, thiếu tính hệ thống. Điều này khiến việc quản lý các mặt bằng ở xa nơi đặt trụ sở trở nên rất khó khăn. Thứ hai, nếu thuê người ngoài quản lý, sẽ dễ dẫn đến việc nhân viên thông đồng với quản lý để mang hàng vào cửa hàng bán chui (hàng xách tay giá rẻ nhưng bán theo giá cửa hàng ăn chênh lệch), làm giảm doanh số của cửa hàng.

“Trong ngành này, mỗi ngày một cửa hàng phải bán được vài trăm triệu đồng thì mới sống được”, ông Tài nói.

Các ông chủ của Thế Giới Di Động đã nhận ra những nhược điểm này từ khá sớm. Những năm đầu đầu tư, ông Tài cùng 4 cổ đông khác đã thực hiện một số chính sách quản lý khá quyết liệt. Đầu tiên là việc triển khai toàn diện giải pháp quản lý nguồn lực ERP (Enterprise Resource Planning) trong lúc thuật ngữ này còn xa lạ tại Việt Nam, cho phép Thế Giới Di Động quản lý việc kinh doanh của các cửa hàng ở bất kỳ nơi đâu mà không cần đến sự giám sát trực tiếp của ban lãnh đạo. Ông Tài nói: “Có những cửa hàng trong hệ thống tôi chưa từng đặt chân đến nhưng vẫn có thể biết được các nhân viên đã bán được bao nhiêu hàng hóa trong từng giờ cụ thể thông qua ERP”. Bên cạnh đó Công ty này còn thu hút người giỏi bằng cách trả lương cao gấp 3-4 lần đối thủ. Theo khảo sát, một nhân viên kinh doanh tại đây có mức thu nhập từ 5-80 triệu đồng, trong khi nhân viên thuộc một hệ thống bán lẻ khác là đối thủ của Thế Giới Di Động chỉ đạt được mức 3-30 triệu đồng. “Một hệ thống ERP tốt giúp bạn mở rộng cửa hàng mà vẫn có thể quản lý chặt chẽ. Chính sách đãi ngộ nhân viên cũng giúp bạn tránh được tình trạng bán chui và sự lôi kéo của đối thủ”, ông Tài chia sẻ.

Trong khi đó, với đối thủ, các ông chủ của Thế Giới Di Động đã có những chiêu thức cạnh tranh khá “quyết liệt”. Một cửa hàng bán lẻ thiết bị di động thuộc thương hiệu khác đặt gần cửa hàng của Thế Giới Di Động ở TP.HCM, cách chỉ vài căn nhà. Cửa hàng kia cạnh tranh bằng cách nhái theo phong cách kinh doanh và phục vụ của Thế Giới Di Động, từ đồng phục nhân viên đến tổ chức dịch vụ. Đặc biệt là giá bán sản phẩm có phần rẻ hơn. Trước sự tấn công này, cửa hàng Thế Giới Di Động đã giảm giá bán xuống, sẵn sàng chấp nhận hòa vốn. Kết quả là cửa hàng kia phải đóng cửa.

Kết cục trên cũng có thể dự đoán được. Với hệ thống 93 cửa hàng, Thế Giới Di Động sẵn sàng hy sinh lợi nhuận ở một vài cửa hàng để củng cố vị thế của mình. Có lẽ nào các ông chủ không mấy quan tâm đến chính sách giá đồng bộ của hệ thống?

Vị thế của Thế Giới Di Động cho thấy cơ may chiến thắng của cửa hàng kia rất thấp. Đó là chưa nói đến quyết tâm “giữ đất” của Thế Giới Di Động, một phần do đặc thù của ngành này.

Đa dạng hóa kinh doanh

Ngoài việc xây dựng hệ thống quản trị và vạch ra chiến lược rõ ràng qua từng giai đoạn, sự thành công của mô hình Thế Giới Di Động còn được nhìn rõ qua việc mở rộng kinh doanh thường xuyên của công ty này.

Nhờ sự trỗi dậy của thị trường điện thoại di động Việt Nam (từ 4 triệu chiếc điện thoại di động năm 2004 tăng lên gần 20 triệu chiếc năm 2010, theo hãng nghiên cứu thị trường Mỹ IDC). Đến nay, Thế Giới Di Dộng, cùng với các nhà phân phối điện thoại di động chính hãng có quy mô lớn khác là Viễn Thông A, Phước Lập Mobile, Viettel, FPT chiếm giữ 40% thị trường. Các nhà phân phối dòng cao cấp như Mai Nguyen Mobiado, Nhat Cuong Mobile nắm giữ 10%. Phần còn lại thuộc về thị trường hàng xách tay.

Ngoài ra, website thương mại điện tử của công ty này, ban đầu chỉ là kênh thông tin, bổ trợ cho việc bán hàng tại các cửa hàng, đến nay đã có thể tạo ra doanh thu khoảng 30 tỉ đồng/tháng (từ trung tâm đặt hàng trực tuyến với hơn 50 tổng đài viên). Đây là một con số không nhỏ đối với ngành thương mại điện tử vẫn còn chập chững.

Theo thống kê của Thế Giới Di Động, Việt Nam tiêu thụ hơn 10 triệu chiếc điện thoại di động mỗi năm và năm 2010, công ty này đã phân phối 1 triệu chiếc. “Chúng tôi sẽ đạt 2 triệu chiếc trong năm nay”, ông Tài dự đoán.

Tuy nhiên, Thế Giới Di Động có thể sẽ gặp không ít thách thức. Theo thống kê của một công ty có tiếng trong lĩnh vực nghiên cứu thị trường điện thoại di động (đề nghị không nêu tên), nếu năm 2010, dòng điện thoại phổ thông có giá trên 3 triệu đồng tại Việt Nam đạt mức tăng tưởng về số lượng là 240% so với năm 2009 thì năm 2011 sẽ chỉ còn khoảng 25%. Và dòng điện thoại giá trung bình thấp (dưới 3 triệu đồng) có mức tăng dự báo không cao hơn năm 2010 (chỉ khoảng 4-5%). Chiến lược nào cho Thế Giới Di Động để giữ vững vị trí của họ trước tương lai bão hòa của điện thoại di động?

Nhìn vào chặng đường phát triển của Thế Giới Di Động có thể thấy việc doanh thu gia tăng không chỉ đến từ mảng điện thoại di động. Khởi đầu từ việc phân phối điện thoại di động và các phụ kiện, đến năm 2007, công ty này đã lấn sang kinh doanh máy tính laptop. Năm 2008, Công ty đã bán được khoảng 2.000 chiếc laptop và hiện nay chiếm khoảng 20% thị trường. Đó là nhờ Công ty đã tung ra các chương trình bán hàng trả góp với lãi suất 0% mà không tăng giá bán so với hình thức trả thông thường.

Năm 2009, Thế Giới Di Động tiếp tục mở rộng sang ngành hàng thiết bị camera, máy nghe nhạc MP3, MP4. Và đến năm 2010, công ty này đã cho ra đời một thương hiệu con chuyên phân phối các sản phẩm hàng điện tử gia dụng với website thegioidientu.com. Thương hiệu mới này sẽ đi đến đâu là câu hỏi đã được không ít người đặt ra. Gần 10 năm để chuỗi phân phối và website của Thế Giới Di Động đạt được doanh thu 3.000 tỉ đồng, vậy sẽ mất bao lâu để Thế Giới Điện Tử làm được điều này khi thị trường đã có những cái tên lớn như Nguyễn Kim, Thiên Hòa, Chợ Lớn?

Nhìn chung, mô hình kinh doanh Thế Giới Điện Tử đang theo bước chân người anh của nó. Đó là kết hợp phát triển website với hệ thống cửa hàng - một website được xây dựng khá bài bản với việc ưu đãi giá bán sản phẩm giảm hơn 5% nếu đặt mua trực tuyến, bên cạnh cửa hàng đầu tiên tại quận Bình Thạnh (TP.HCM).

“Thực chất, việc kết hợp kinh doanh sản phẩm di động với hàng điện tử gia dụng đã được nhiều công ty làm rồi, nhưng chúng tôi tin mình vẫn có cơ hội bởi thị trường Việt Nam còn sơ khai”, ông Tài cho biết.