Thứ Hai, tháng 5 23, 2011

Mô hình Công ty Thế Giới Di Động: 6.000 tỉ doanh thu

Bất chấp kinh tế khó khăn, Thế Giới Di Động vẫn đạt mức tăng trưởng doanh thu 200% giai đoạn 2007-2010. Đặc biệt là trong gần một thập kỷ qua, mô hình này đã tăng nhanh cùng lúc ở cả 3 chỉ tiêu: số cửa hàng, doanh thu và lợi nhuận. Họ đã làm được điều này như thế nào?

Thế Giới Di Động là hệ thống bán lẻ có mặt khá sớm trên thị trường thiết bị di động trong năm 2004 và đã đạt mức tăng trưởng doanh thu 200% trong suốt giai đoạn kinh tế khó khăn, từ dưới 1.000 tỉ đồng năm 2007 lên 3.000 tỉ đồng (150 triệu USD) năm 2010 và dự kiến sẽ đạt 6.000 tỉ đồng năm 2011. Thực chất, tỉ suất lợi nhuận của lĩnh vực bán lẻ sản phẩm di động không cao, chỉ khoảng 10-12% hoặc thấp hơn. Như ông Nguyễn Đức Tài, Tổng Giám đốc Thế Giới Di Động, cho biết: “Giả sử chúng tôi lấy điện thoại từ nhà sản xuất, hoặc nhà phân phối sỉ với giá 1 triệu đồng/chiếc thì bán ra cho người tiêu dùng chỉ 1,1 triệu đồng”. Đó là lý do giải thích vì sao để đạt được mức tăng trưởng cao về doanh thu và lợi nhuận, các ông chủ ngành này buộc phải liên tục mở rộng hệ thống cửa hàng của họ.

Nhưng không chỉ mở rộng hệ thống là đủ, mô hình Thế Giới Di Động lại đạt được thành công bởi 3 yếu tố.

Gặp thời

Thế Giới Di Động được biết đến nhờ sự bùng nổ tiêu dùng các sản phẩm di động và thương mại điện tử trong suốt gần 10 năm qua. Có thể chia quá trình phát triển của Thế Giới Di Động thành 3 chặng đường và mỗi chặng đã đóng góp rất lớn vào doanh thu của công ty này.

2004 có thể được xem là năm định hình mô hình Thế Giới Di Động. Việc tìm kiếm thông tin các thiết bị di động (về chủng loại, chức năng, giá cả...) vô cùng khó khăn khiến các ông chủ Thế Giới Di Động nghĩ đến việc thành lập một website để giới thiệu sản phẩm. Đây là mô hình thương mại điện tử sơ khai, người mua chỉ có thể lên website để xem sản phẩm và nếu muốn mua thì đến các điểm giao hàng của Công ty (khi đó, Thế Giới Di Động có 3 điểm giao hàng với diện tích chỉ vài mét vuông).

Thế nhưng, mô hình này đã thất bại. Nguyên nhân là người mua quá thất vọng khi website chuyên nghiệp, nhưng các điểm bán của Thế Giới Di Động thì quá nhỏ, không khác những cửa hàng bán điện thoại không chính hãng ở khu vực đường Hùng Vương (TP.HCM) rất sôi động lúc đó. Thị trường điện thoại di động Việt Nam năm 2004 chỉ có dưới 30% là dòng sản phẩm chính ngạch với mức thuế nhập khẩu cao khoảng 20% và chủ yếu được các nhà sản xuất hoặc phân phối có tiếng phân phối như các cửa hàng của Nokia (Phần Lan), trong khi hàng xách tay tràn lan ngoài thị trường. Đó là một phần lý do khiến người mua e ngại về những gì Thế giới Di Động đang làm.

Vì thế 4 người chủ của công ty này khi đó đã quyết định thay đổi mô hình. 3 điểm giao hàng được xóa bỏ và thay vào đó là một cửa hàng lớn trên đường Nguyễn Đình Chiểu (quận 3, TP.HCM). Chỉ sau chưa đầy 3 tháng (10-12.2004) chuyển đổi từ “điểm giao hàng” thành “cửa hàng”, Công ty đã có lãi. “Với mô hình thương mại điện tử, bạn không chỉ có một website chuyên nghiệp mà còn phải có một cơ ngơi vững vàng trên thực tế”, ông Tài cho biết.

Việc ổn định mô hình kinh doanh đã giúp Thế Giới Di Động phát triển thêm 4 cửa hàng trong gần 2 năm sau đó. Tuy nhiên, theo ông Tài, tốc độ này là khá chậm. Bên cạnh đó là thách thức cạnh tranh từ các hệ thống phân phối như Viễn Thông A, Phước Lập Mobile, nhu cầu điện thoại di động tăng nhanh và sức ép không thể cứ mãi dùng lợi nhuận từ các cửa hàng hiện có để mở rộng nhanh các cửa hàng mới (một đòi hỏi của mô hình phân phối). Trước những thách thức này, các ông chủ Thế Giới Di Động đã quyết định đưa Công ty bước sang chặng đường thứ 2: thu hút vốn để bành trướng hệ thống và nâng cao năng lực quản trị.

Sự rót vốn và hỗ trợ về mặt quản trị doanh nghiệp của Mekong Capital năm 2007 đã giúp Công ty nhanh chóng gia tăng số lượng cửa hàng trong các năm sau đó (lên đến 15, 30, 40 cửa hàng qua các năm 2007, 2008, 2009) với tốc độ tăng trưởng tương ứng về doanh thu và lợi nhuận. Thời gian này, Công ty xác định chỉ phát triển 3 thị trường trọng điểm là TP.HCM, Hà Nội và Đà Nẵng, vì theo ông Tài, “chiến lược này mang tính tập trung, dễ quản lý và có thể mở được nhiều cửa hàng tại một khu vực”.

Tuy nhiên, câu chuyện phân phối trở nên phức tạp hơn khi đất không thể tự mở rộng. Bước sang năm 2010, Thế Giới Di Động nhận thấy các thị trường Hà Nội, TP.HCM không thể mãi là “con gà đẻ trứng vàng” trong lúc những khu vực khác, đặc biệt là nông thôn, trở nên hấp dẫn với nhu cầu mua sắm các sản phẩm chính ngạch, chất lượng cao gia tăng.

Đơn cử, sản lượng tiêu thụ điện thoại di động tại TP.HCM là 300.000 máy trong năm vừa qua, trong đó 30 cửa hàng của Thế Giới Di Động đã chiếm khoảng 30% thị phần. Thế Giới Di Động chia thành 2 nhóm cửa hàng: cửa hàng cấp 1 doanh thu 5 tỉ đồng/tháng và cửa hàng cấp 2 doanh thu 3 tỉ đồng/tháng. “Như vậy là đã gần như đủ”, ông Tài khẳng định.

Vì thế, chặng đường thứ 3 của Thế Giới Di Động, với số lượng dự kiến hơn 200 cửa hàng và lợi nhuận hơn 200 tỉ đồng, được xác định sẽ đến từ các khu vực khác trên toàn quốc. “Hệ thống ERP cho phép chúng tôi mở rộng mà chẳng cần phải đắn đo gì về chuyện quản lý”, ông nói.

Quản lý theo chuẩn ERP

Ông Chris Freund, Tổng Giám đốc Công ty Quản lý Quỹ Mekong Capital, cho biết, lý do để Mekong Capital đầu tư vào Thế Giới Di Động là công ty này có năng lực quản lý khá tốt. Quả thực, quản lý là điều không hề đơn giản đối với một hệ thống lớn như Thế Giới Di Động. Ông Tài, Tổng Giám đốc Thế Giới Di Động, cũng thừa nhận: “Với loại hình này mở rộng cửa hàng không khó, nhưng quản lý là cả một thách thức”.

Kinh doanh bán lẻ tuy hấp dẫn nhưng không nhiều người thành công do dễ mắc vào 2 cái bẫy. Thứ nhất, chủ doanh nghiệp thấy mặt bằng nào đẹp là mua ngay để mở rộng mạng lưới cửa hàng và giao cho người thân quản lý theo kiểu gia đình trị, thiếu tính hệ thống. Điều này khiến việc quản lý các mặt bằng ở xa nơi đặt trụ sở trở nên rất khó khăn. Thứ hai, nếu thuê người ngoài quản lý, sẽ dễ dẫn đến việc nhân viên thông đồng với quản lý để mang hàng vào cửa hàng bán chui (hàng xách tay giá rẻ nhưng bán theo giá cửa hàng ăn chênh lệch), làm giảm doanh số của cửa hàng.

“Trong ngành này, mỗi ngày một cửa hàng phải bán được vài trăm triệu đồng thì mới sống được”, ông Tài nói.

Các ông chủ của Thế Giới Di Động đã nhận ra những nhược điểm này từ khá sớm. Những năm đầu đầu tư, ông Tài cùng 4 cổ đông khác đã thực hiện một số chính sách quản lý khá quyết liệt. Đầu tiên là việc triển khai toàn diện giải pháp quản lý nguồn lực ERP (Enterprise Resource Planning) trong lúc thuật ngữ này còn xa lạ tại Việt Nam, cho phép Thế Giới Di Động quản lý việc kinh doanh của các cửa hàng ở bất kỳ nơi đâu mà không cần đến sự giám sát trực tiếp của ban lãnh đạo. Ông Tài nói: “Có những cửa hàng trong hệ thống tôi chưa từng đặt chân đến nhưng vẫn có thể biết được các nhân viên đã bán được bao nhiêu hàng hóa trong từng giờ cụ thể thông qua ERP”. Bên cạnh đó Công ty này còn thu hút người giỏi bằng cách trả lương cao gấp 3-4 lần đối thủ. Theo khảo sát, một nhân viên kinh doanh tại đây có mức thu nhập từ 5-80 triệu đồng, trong khi nhân viên thuộc một hệ thống bán lẻ khác là đối thủ của Thế Giới Di Động chỉ đạt được mức 3-30 triệu đồng. “Một hệ thống ERP tốt giúp bạn mở rộng cửa hàng mà vẫn có thể quản lý chặt chẽ. Chính sách đãi ngộ nhân viên cũng giúp bạn tránh được tình trạng bán chui và sự lôi kéo của đối thủ”, ông Tài chia sẻ.

Trong khi đó, với đối thủ, các ông chủ của Thế Giới Di Động đã có những chiêu thức cạnh tranh khá “quyết liệt”. Một cửa hàng bán lẻ thiết bị di động thuộc thương hiệu khác đặt gần cửa hàng của Thế Giới Di Động ở TP.HCM, cách chỉ vài căn nhà. Cửa hàng kia cạnh tranh bằng cách nhái theo phong cách kinh doanh và phục vụ của Thế Giới Di Động, từ đồng phục nhân viên đến tổ chức dịch vụ. Đặc biệt là giá bán sản phẩm có phần rẻ hơn. Trước sự tấn công này, cửa hàng Thế Giới Di Động đã giảm giá bán xuống, sẵn sàng chấp nhận hòa vốn. Kết quả là cửa hàng kia phải đóng cửa.

Kết cục trên cũng có thể dự đoán được. Với hệ thống 93 cửa hàng, Thế Giới Di Động sẵn sàng hy sinh lợi nhuận ở một vài cửa hàng để củng cố vị thế của mình. Có lẽ nào các ông chủ không mấy quan tâm đến chính sách giá đồng bộ của hệ thống?

Vị thế của Thế Giới Di Động cho thấy cơ may chiến thắng của cửa hàng kia rất thấp. Đó là chưa nói đến quyết tâm “giữ đất” của Thế Giới Di Động, một phần do đặc thù của ngành này.

Đa dạng hóa kinh doanh

Ngoài việc xây dựng hệ thống quản trị và vạch ra chiến lược rõ ràng qua từng giai đoạn, sự thành công của mô hình Thế Giới Di Động còn được nhìn rõ qua việc mở rộng kinh doanh thường xuyên của công ty này.

Nhờ sự trỗi dậy của thị trường điện thoại di động Việt Nam (từ 4 triệu chiếc điện thoại di động năm 2004 tăng lên gần 20 triệu chiếc năm 2010, theo hãng nghiên cứu thị trường Mỹ IDC). Đến nay, Thế Giới Di Dộng, cùng với các nhà phân phối điện thoại di động chính hãng có quy mô lớn khác là Viễn Thông A, Phước Lập Mobile, Viettel, FPT chiếm giữ 40% thị trường. Các nhà phân phối dòng cao cấp như Mai Nguyen Mobiado, Nhat Cuong Mobile nắm giữ 10%. Phần còn lại thuộc về thị trường hàng xách tay.

Ngoài ra, website thương mại điện tử của công ty này, ban đầu chỉ là kênh thông tin, bổ trợ cho việc bán hàng tại các cửa hàng, đến nay đã có thể tạo ra doanh thu khoảng 30 tỉ đồng/tháng (từ trung tâm đặt hàng trực tuyến với hơn 50 tổng đài viên). Đây là một con số không nhỏ đối với ngành thương mại điện tử vẫn còn chập chững.

Theo thống kê của Thế Giới Di Động, Việt Nam tiêu thụ hơn 10 triệu chiếc điện thoại di động mỗi năm và năm 2010, công ty này đã phân phối 1 triệu chiếc. “Chúng tôi sẽ đạt 2 triệu chiếc trong năm nay”, ông Tài dự đoán.

Tuy nhiên, Thế Giới Di Động có thể sẽ gặp không ít thách thức. Theo thống kê của một công ty có tiếng trong lĩnh vực nghiên cứu thị trường điện thoại di động (đề nghị không nêu tên), nếu năm 2010, dòng điện thoại phổ thông có giá trên 3 triệu đồng tại Việt Nam đạt mức tăng tưởng về số lượng là 240% so với năm 2009 thì năm 2011 sẽ chỉ còn khoảng 25%. Và dòng điện thoại giá trung bình thấp (dưới 3 triệu đồng) có mức tăng dự báo không cao hơn năm 2010 (chỉ khoảng 4-5%). Chiến lược nào cho Thế Giới Di Động để giữ vững vị trí của họ trước tương lai bão hòa của điện thoại di động?

Nhìn vào chặng đường phát triển của Thế Giới Di Động có thể thấy việc doanh thu gia tăng không chỉ đến từ mảng điện thoại di động. Khởi đầu từ việc phân phối điện thoại di động và các phụ kiện, đến năm 2007, công ty này đã lấn sang kinh doanh máy tính laptop. Năm 2008, Công ty đã bán được khoảng 2.000 chiếc laptop và hiện nay chiếm khoảng 20% thị trường. Đó là nhờ Công ty đã tung ra các chương trình bán hàng trả góp với lãi suất 0% mà không tăng giá bán so với hình thức trả thông thường.

Năm 2009, Thế Giới Di Động tiếp tục mở rộng sang ngành hàng thiết bị camera, máy nghe nhạc MP3, MP4. Và đến năm 2010, công ty này đã cho ra đời một thương hiệu con chuyên phân phối các sản phẩm hàng điện tử gia dụng với website thegioidientu.com. Thương hiệu mới này sẽ đi đến đâu là câu hỏi đã được không ít người đặt ra. Gần 10 năm để chuỗi phân phối và website của Thế Giới Di Động đạt được doanh thu 3.000 tỉ đồng, vậy sẽ mất bao lâu để Thế Giới Điện Tử làm được điều này khi thị trường đã có những cái tên lớn như Nguyễn Kim, Thiên Hòa, Chợ Lớn?

Nhìn chung, mô hình kinh doanh Thế Giới Điện Tử đang theo bước chân người anh của nó. Đó là kết hợp phát triển website với hệ thống cửa hàng - một website được xây dựng khá bài bản với việc ưu đãi giá bán sản phẩm giảm hơn 5% nếu đặt mua trực tuyến, bên cạnh cửa hàng đầu tiên tại quận Bình Thạnh (TP.HCM).

“Thực chất, việc kết hợp kinh doanh sản phẩm di động với hàng điện tử gia dụng đã được nhiều công ty làm rồi, nhưng chúng tôi tin mình vẫn có cơ hội bởi thị trường Việt Nam còn sơ khai”, ông Tài cho biết.



Thứ Bảy, tháng 3 26, 2011

CEO Trương Đình Anh


Blog của Anh Trương

Welcome to Facebook - Log In, Sign Up or Learn More



Bạn Hoa Tuyết comment vào blog của tôi: Anh bây giờ rất nhiều tiền ... Có thể gọi là Triệu phú đôla. Tỷ phú VN... Vài năm nữa tài sản của anh sẽ tăng lên. Trở thành tỷ phú đôla là việc trong tầm tay. 10 năm nữa anh có thể có hàng trăm ngàn tỷ VNĐ. Anh sẽ làm gì với số tiền khổng lồ đó? Chia hết cho gia đình, các con của anh? Hay là để ăn chơi nhảy múa đập phá???

Nếu bạn có trong tay 1 triệu USD, bạn sẽ làm gì?

Tôi cùng từng suy nghĩ rất nhiều khi tự đặt cho mình câu hỏi này. Lúc chưa có tiền, tôi nghĩ mình sẽ tậu nhà to, sẽ chơi "siêu xe", sẽ ăn tiêu thỏa thích.

Tôi xuất thân trong một gia đình trí thức sống đạm bạc và vượt qua những giai đoạn vô cùng khó khăn khi Việt Nam chuyển mình từ nên kinh tế quan liêu bao cấp sang kinh tế thị trường. Vào những năm 80 của thế kỷ trước, lương của ông bà cụ nhà tôi, một giáo sư, một phó giáo sư không đủ tiêu trong một tuần. Năm 1988, tôi thi đỗ đại học, định mức lương thực hàng tháng được nâng từ 13 kg lên 16 kg gạo đã là một cái gì đó rất lớn.

Tôi vào đời rất sớm với hai bàn tay trắng.

Năm thứ hai đại học, tôi đã đi làm thêm - một điều rất hiếm ở thời đó vì tốt nghiệp đại học ra đã chắc gì có công ăn việc làm. Làm thêm rất vui, được nuôi ăn, được xài máy tính thỏa thích và cũng được ít đồng dằn túi.

Năm thứ ba đại học, tôi đã có một công việc part-time cố định ở ngân hàng. Những năm đầu tiên đó, tôi đã đi gần như khắp các tỉnh thành, được quen biết với rất nhiều người và tích lũy được nhiều kinh nghiệm mà không trường học nào dạy cho mình.

Tôi rời trường đại học nhưng không được nhận bằng vì "trốn học" nhiều quá. Tôi là một trong vài sinh viên hiếm hoi bị giữ bằng. Một kết cục buồn cho một sinh viên năm thứ nhất có điểm số đứng đầu trong 600 sinh viên. Một năm sau, tôi mới nhận được bằng đại học, tấm bằng màu nâu nhạt vỏ ép nhựa tái sinh với tấm hình gầy ốm của một thanh niên cao 1.72m mà chỉ nặng có 51kg. Tôi cất tấm bằng trong ngăn tủ và chưa bao giờ trình ra cho bất cứ một nhà tuyển dụng nào.

Tôi rời ngân hàng vào cuối năm 1993 và gia nhập FPT với mức lương 800.000 đồng/tháng tương đương 70 USD thời bấy giờ. Lý do "nhẩy việc" rất đơn giản, tôi cảm thấy mình không có cơ hội phát triển ở ngân hàng.

Những năm đầu tiên ở FPT, tôi luôn sống trong tình trạng lương không đủ tiêu, nhiều lần tôi có “lời đề nghị khiếm nhã” xin tăng lương, nhiều lần nhấp nhổm “lên đường” vì cảm thấy những cơ hội quá lớn trôi đi mà các lãnh đạo không chia sẻ. Tôi may mắn là nhiều lần được lãnh đạo tăng lương, rồi nghe theo nhiều đề nghị của tôi và tôi tiếp tục phục vụ FPT.

Tôi có được 100 USD đầu tiên vào năm 1984, khi mới 14 tuổi. Khi đó, tôi có thú vui sưu tầm tem, sưu tầm bao diêm, sưu tầm mô hình ôtô. Tôi từng nhịn ăn trưa cả tháng để dành tiền mua các món sưu tầm. Tôi đã đổi bộ được sưu tầm bao diêm lấy 100 USD để lấy tiền tiếp tục mua tem.

Tôi có được 100 ngàn USD đầu tiên vào năm 2001 nhưng không phải từ FPT.
Bà xã tôi thầu tổ chức một hội nghị quốc tế cho gần một ngàn nhà khoa học nước ngoài tới Việt Nam dự hội thảo trong hai tuần. Chúng tôi thuê trọn cả khu Trung tâm Hội nghị Quốc tế ICC ở Hà Nội để họp, thuê bao phần lớn số phòng ở hầu hết các khách sạn 5 sao để đón khách, tổ chức hàng chục tour du lịch.

Vụ làm ăn này thành công mỹ mãn chỉ hai tuần trước sự kiện Nước Mỹ bị tấn công bằng máy bay không tặc và hai tòa tháp World Trade Center sụp đổ. Nếu vụ khủng bố diễn ra sớm hơn vài tuần hoặc Hội thảo diễn ra muộn hơn vài tuần thì chúng tôi chắc chắn phá sản vì việc đi lại trên toàn cầu gần như tê liệt. Thật hú vía.

Tôi có được 1 triệu USD đầu tiên vào năm 2004 cũng không phải từ FPT.

Cuối năm 2001, tôi đến Phú Mỹ Hưng (PMH), Quận 7, TP HCM. Khi đó, PMH là một mảnh đất hoang vu cách biệt bởi sông nước, đầm lầy và chỉ có một con đường độc đạo duy nhất qua cây cầu Tân Thuận già nua. Tuần nào cũng có tại nạn giao thông xe container cán chết người ở chân cầu còn trạm thu phí đường thì ở sát đó luôn gây ùn tắc.

Nghe tôi tâm sự, nhiều người bạn hiểu rõ tôi cũng nghĩ rằng chúng tôi đã "điên" khi bỏ tiền vào đây.

Tôi và bà xã tiến hành "đầu tư mạo hiểm" vào PMH, bỏ ngoài tai nhiều lời can ngăn. Chúng tôi tin vào tương lai tốt đẹp của PMH, tin vào cách làm của họ và vì PMH rất gần trung tâm Sài Gòn khi những cây cầu mà PMH vẽ sẵn trên bản đồ hoàn thành.

Là những người tiên phong, chúng tôi đã cầm đầu trong hầu hết các trào lưu đầu tư ở PMH. Chúng tôi bỏ tiền vào hàng loạt biệt thự xây sẵn, đất nền, căn hộ, cửa hàng ở chân các cao ốc, rồi biệt thự Phú Gia. Chúng tôi trở thành những tình nguyện viên của PMH. Đến nay, dù đã bán đi phần nhiều các bất động sản ở PMH nhưng tuần nào cũng có người gọi điện cho bà xã tôi để hỏi mua nhà.

Nhiều bạn bè đã tin theo lời khuyên của tôi và chúng tôi đã cùng nhau tạo thành những làn sóng đầu tư ở đây. Nhiều người đã nhân được tài sản của mình lên hàng chục lần.

Chiến dịch đầu tư hay hiệu quả nhất ở Phú Mỹ Hưng được tôi gọi là "gieo hạt". Với 100 ngàn USD vào năm 2001, tôi có thể bỏ tiền vào một chục hợp đồng bất động sản, mỗi hợp đồng chỉ đặt cọc 10 - 15% - như nhà nông gieo hạt. 12 tháng sau, giá bất động sản có thể tăng gấp đôi hoặc hơn thế. Chúng tôi gặt lúa bằng cách bán lại các hợp đồng và có thể thu lợi gấp 10 - 20 lần trên số vốn bỏ ra.

Giá đất đã tăng từ 200 - 300 USD/m2 vào năm 2001 lên 6,000 - 8,000 USD/m2 vào cuối năm 2007 đã cho thấy cơ hội lớn lao ở PMH. Tôi kết thân với nhiều lãnh đạo PMH, tôi rất khâm phục tầm nhìn của họ khi quyết định xây dựng cả một khu đô thị mới hiện đại từ một mảnh đất toàn đầm lầy và lau sậy. Với một cách tiếp cận dài hơi, một quyết tâm sắt đá, họ đã tạo ra một môi trường sống có thể nói là tốt nhất Việt Nam.

PMH đã dành những quỹ đất lớn cho cây xanh, cho trường học, bệnh viện và rất nhiều tiện ích công cộng. PMH đã lôi kéo được những người thành đạt chuyển về đây sinh sống. Chính những khách hàng của PMH như tôi đã góp phần tạo nên giá trị cộng đồng nhân văn của khu đô thị mới - điều mà chưa nơi nào ở Việt Nam làm được.

Đầu tư ở PMH, đối với tôi không chỉ là một thương vụ lời lỗ đơn thuần mà là một cuộc chơi thú vị. Tôi hay nói đùa với bạn bè là đầu tư ở PMH, giống như nuôi con cá vàng, làm cho cuộc đời vui vẻ hơn và nếu may mắn, có nhiều người yêu cá vàng thì đó là một khoản đầu tư sinh lời. Khi đã đầu tư ở PMH rồi, tôi gần như khó chấp nhận đầu tư bất động sản ở đâu khác vì những chỗ đó có quá nhiều những điều mình không hài lòng.

Thành công lớn nhất của tôi là FPT.

Trong 12 năm, tôi đã thăng tiến từ một lập trình viên thành một Ủy viên HĐQT Tập đoàn FPT. Kinh nghiệm của tôi là nắm thật chặt bất cứ cơ hội nào có được và đặt vào đây tất cả tâm huyết. Ở FPT, mọi người đánh giá tôi cao nhất ở trách nhiệm đối với công việc đã nhận, ở tính sáng tạo và khả năng cảm nhận cơ hội làm ăn. Tôi tự thống kê thấy 5/6 cơ hội mà tôi cho rằng không nên tham gia đã thất bại và 8/10 cơ hội nên tham gia đã thành công.

FPT cổ phần hóa, tôi đã đầu tư toàn bộ tiền nhàn rỗi của mình vào FPT. Khi nhiều người chưa nhận ra giá trị của công ty, tôi lúc nào cũng sẵn lòng mua lại cổ phần của những ai muốn bán. Nhiều người đã bán quyền mua cổ phần với chênh lệch giá chỉ đủ mua một chiếc điện thoại Nokia. Một anh bảo vệ công ty, tin vào lời khuyên của tôi đã giữ lại cổ phần. Anh bán cổ phần khi FPT lên sàn và đủ tiền mua một căn hộ nhỏ.

Tôi đầu tư vào FPT đầy hứng thú như khi đầu tư vào PMH. Hơn PMH, ở FPT, tôi được quyền góp sức, được quyền “cày cấy”, chăm bẵm cánh đồng của mình và chờ đến ngày lúa chín. Tôi tâm niệm, khi dốc sức vào việc gì, dù việc đó có thể không thành công thì đó luôn là những quãng thời gian đáng nhớ.

Những người FPT đã đi với nhau gần 20 năm để xây dựng một FPT hùng mạnh và đã niêm yết FPT trên sàn chứng khoán. Tôi quan niệm những giá trị mà mình có được từ FPT là một quá trình tự nhiên khi đã đặt toàn bộ niềm tin và cả cuộc đời mình vào FPT.

Từ khi tay trắng đến khi có tiền, cách sống của tôi rất ít thay đổi. Khi bạn tự tay kiếm ra từng đồng tiền, bạn sẽ ít khi tiêu chúng một cách hoang phí. Tôi cũng không định dành cho các con mình một sự khởi đầu “xa xỉ”. Tôi mong muốn các con mình được học hành đầy đủ và rồi tự tìm cho mình một con đường, để gắn bó lâu dài, trung thành như tôi đã từng trải nghiệm ở FPT.

Đối với gia đình tôi, 5% những gì chúng tôi có là hoàn toàn đủ để chúng tôi sống tốt. 5% nữa có thể giúp chúng tôi sống một cách thoải mái hơn. Vậy 90% còn lại, tôi có thể làm gì để cuộc sống của mình có ích hơn, phù hợp với những gì mình tâm huyết?

Tôi rất hâm mộ nhiều doanh nhân thành đạt đã dùng phần lớn thời gian và tài sản để phục vụ xã hội, chỉ có như vậy 90% tài sản kia mới được sử dụng một cách nhân bản, hiệu quả và có ích - thay vì cứ giữ chặt chúng ở trong két sắt hay trong ngân hàng.

Tôi dự kiến trong tương lai, khi rời khỏi việc điều hành doanh nghiệp sẽ quyên phần lớn tài sản của mình vào một Quỹ và dành toàn bộ thời gian để phát triển và phục vụ cho nhiều lợi ích xã hội.
Xem thêm :
Bài phát biểu nhậm chức Tổng Giám đốc FPT

CEO Trương Đình Anh: Không mơ làm Thủ tướng nữa
Vì sao FPT thay tướng
Lá số của Trương Đình Anh

Thứ Ba, tháng 2 15, 2011

CEO FPT: Bí mật của thành công là... "làm lâu sẽ giàu"!

(VTC News) - Trước câu hỏi về “bí mật của CEO”, Tổng Giám đốc Nguyễn Thành Nam - Tổng giám đốc FPTchỉ khiêm tốn tự cho rằng: Mình chỉ là những người làm giàu cổ điển theo kiểu “làm lâu thì giàu”, chứ không có bất cứ một bí quyết đặc biệt nào.

Với triệu phú đô la Việt - bà Phạm Minh Hương, Chủ tịch HĐQT Công ty chứng khoán Vndirect, muốn thành công cần dũng cảm thay đổi thì CEO nổi tiếng Nguyễn Thành Nam lại "ngại thay đổi". Ông Nam lại nói: "Không thích tôi vẫn làm và đi mãi rồi cũng thành công. Nếu giỏi hãy thay đổi như chị Hương, nếu không giỏi, bạn hãy kiên trì như tôi”.

Giao lưu với hơn 1.000 sinh viên kinh tế của các trường Đại học ở Hà Nội trong buổi gặp gỡ và trò chuyện “Bí mật của CEO”, giải đáp về bí quyết để vượt khó khăn trong những ngày đầu tiên làm phần mềm, Tổng giám đốc FPT cho biết: “Tôi chỉ không bỏ việc mình đang làm thôi. Nếu các bạn đi theo con đường mà mình yêu thích một cách kiên trì thì thể nào rồi cũng thành công”.

"Hài hước mà được việc thì tốt hơn"

Không ít người từng nghe những câu chuyện cá tính đời thường mà "dân" FPT rỉ tai nhau về ông Nguyễn Thành Nam - Tổng giám đốc FPT như "Sếp mình chỉ thích đi xe máy hay đi bộ, thay vì ngồi ôtô xịn", về quan niệm “Người giỏi là người rủ được những người giỏi của mình lên phi thuyền của mình để đi” và cách giữ nhân tài rất riêng “trả lương nhân viên cao hơn cả lương sếp”.

Tôi cũng đã đôi lần có cái may mắn được ngồi nghe ông Nam - Tổng giám đốc FPT trò chuyện trực tiếp trong các buổi giao lưu trực tuyến. Ấn tượng ban đầu đó là nụ cười rạng rỡ và sự thân thiện, gần gũi của một nhà kinh doanh nổi tiếng nhưng hóm hỉnh, hài hước, cộng với vẻ bề ngoài giản dị, chân chất. Chia sẻ với hàng nghìn sinh viên trước ngưỡng cửa của cuộc đời, với những khao khát lập nghiệp cháy bỏng, ông Nam "bật mí": Hóm hỉnh cũng là một cách để thành công.

Theo ông Nam, làm kinh doanh hay bất kỳ lĩnh vực đầu tư nào, để thành công lúc nào cũng phải luôn vui vẻ, lạc quan “miễn sao là được việc”. Ông cho biết: Ở FPT có quy luật “bất thành văn”: Bất kể việc gì buồn cười thì đều không có tội. “Nghiêm túc mà được việc thì tốt nhưng hài hước mà được việc thì tốt hơn”.

Có lẽ, những suy nghĩ khác người và trí thông minh, sự dí dỏm đã làm nên một “Nguyễn Thành Nam” rất thành công và đặc biệt nổi tiếng. Cứ sau những gì ông nói thì người ta lại rộ lên những tràng cười khoái trá và những tiếng vỗ tay hưởng ứng nhiệt liệt làm bầu không khí sôi động hơn bao giờ hết.


Không bàn những chuyện “đao to búa lớn” về công việc kinh doanh cũng như mục tiêu trong những năm tới hay tham vọng đưa FPT thực hiện giấc mơ lọt vào Top 500 công ty lớn nhất thế giới, trong buổi giao lưu diễn ra vào chiều qua (13/1), ông Nam luôn tươi cười, pha trò khích lệ, khơi dậy những kinh nghiệm cũng như khát vọng làm giàu trong trái tim những người trẻ tuổi.

Nói về "cơ duyên nào đã khiến mình trở thành doanh nhân", vị Tổng giám đốc tiết lộ: Mọi sự là do tình cờ, trước đây ông mơ trở thành người lái tàu hỏa, vì được nhìn "tàu phụt lửa đỏ lòm và xì khói trắng". Từng muốn "đổi gió", xin nghỉ làm ở FPT một năm nhưng rồi thi cả 3 chỗ thì cả 3 công ty đều bị trượt.

"Thi trượt cũng là lúc tôi quay về FPT thì vừa đẹp. Tôi cho rằng, vấn đề quan trọng là chúng ta phải tin cảm nhận của chính mình", ông Nam chia sẻ.

Bởi lẽ, với ông, “thành công” là một khái niệm mang tính cá nhân và phụ thuộc rất lớn vào mục tiêu của từng người. “Nếu như mục tiêu của một doanh nhân là mở ra một công ty và đủ nuôi sống gia đình và làm được điều đó đồng nghĩa với thành công”, ông nói. Tuy nhiên, vị doanh nhân này cho rằng, các bạn trẻ nên có ước mơ và có thể hơi viển vông một chút cũng tốt bởi nó tạo ra một động lực để mình luôn cố gắng vươn lên.







Ông Nguyễn Thành Nam - Tổng giám đốc FPT: "Nghiêm túc mà được việc thì tốt nhưng hài hước mà được việc thì tốt hơn”. (Ảnh Hoàng Hà).

Vào thời điểm hiện tại, trở thành Tập đoàn toàn cầu và lọt được vào vị trí 500 doanh nghiệp lớn nhất thế giới như FPT đặt ra, quả là một giấc mơ đối với FPT. Tuy nhiên, Tổng Giám đốc Nguyễn Thành Nam không nhận mình là người giỏi, ông chỉ khiêm tốn tự cho rằng: Mình chỉ là những người làm giàu cổ điển theo kiểu “làm lâu thì giàu”, chứ không có bất cứ một bí quyết đặc biệt nào.

Là vị Tổng giám đốc thành đạt, nhiều người nói với ông Nam rằng: "làm CEO khổ chết”, bởi lãnh đạo 13.000 nhân viên không đơn giản, công ty phải xây dựng văn hóa công ty và chuẩn hóa hệ thống báo cáo. Tuy nhiên, ông Nam cho rằng, cái khó lớn nhất là phải kiểm soát được xung đột và biến nó thành cơ hội bởi chính xung đột sẽ nảy sinh được những quan điểm trái chiều để công ty ngày càng lớn mạnh.

Ngoài ra, theo ông, mỗi CEO phải có một bí quyết riêng để tuyển dụng và giữ người tài. Đối với ông, để giữ chân người tài thì phải trả lương họ cao hơn mình. Còn cách tuyển dụng của ông rất đơn giản, chỉ cần mất một "động tác đưa sách" là biết ứng cử viên có đạt tiêu chuẩn hay không.

Ông Nam kể một trong những kinh nghiệm tuyển dụng của mình: "Hồi mới lập Fsoft, một bạn sinh viên kinh tế đến xin việc, tôi đưa cho bạn đó quyển sách tiếng anh chuyên ngành bảo bạn đọc rồi mai nói lại cho tôi nội dung. Hôm sau thấy bạn đến, lắc đầu xin rút lui vì đọc mãi không hiểu. Tôi cười: "em giống anh, anh đọc mãi cũng không hiểu’" Dĩ nhiên, bạn đó được nhận vì lòng dũng cảm và thẳng thắn", ông Nam bật mí.

Không ít sinh viên ấp ủ ước mơ làm giàu nhưng lại băn khoăn vì trong tay không hề có đồng vốn dắt lưng. Vị Tổng giám đốc FPT khuyến khích, không có vốn thì có thể đi vay. Chính những nguồn tài chính vay mượn sẽ là cục gạch để tạo nên thành công trong tương lai.

Bên cạnh đó, ông Nam, khuyến khích, bạn nên thất bại càng sớm càng tốt. "Vấp ngã ở tuổi trẻ thì có thể làm lại được, vấp ngã ở tuổi già thì khó đứng dậy…” và "Khi thất bại thì hãy biết đứng lên, lúc nào mệt quá, bạn có thể ngồi xuống”, vị tổng giám đốc hóm hỉnh.






Những câu hỏi của sinh viên đều được ông Nam trả lời một cách ngắn gọn, hóm hỉnh và "tinh quái". (Ảnh Hoàng Hà)

"Người giỏi là người biết tận dụng điểm mạnh của mình"

Nếu như nhiều sinh viên quá coi trọng bằng cấp và đè nặng tâm lý tới kết quả học tập trong những ngày còn ngồi trên ghế giảng đường, ông Thành Nam lại quan niệm: “Đại học là một quãng nghỉ giữa cuộc đời”, để rồi ông khuyên: “Sinh viên nên tận dụng những quãng nghỉ đó thật tốt, bởi sau này, ra trường, cuộc sống sẽ rất khác… Chính trường đời sẽ dạy cho bạn cách sống và kiến thức thực tế.

Kể về những ngày đầu tiên làm việc tại FPT, người đứng đầu công ty công nghệ thông tin số 1 Việt Nam này bồi hồi nhớ lại: Những ngày đầu tiên đi làm ở công ty, cả 6 người chỉ có một chiếc máy tính và thay nhau sử dụng. Là người trẻ nhất, ông được phân công dùng máy từ 10h đêm cho tới 6 giờ sáng, “buồn ngủ díu mắt nhưng vẫn phải chăm chăm vào máy tính”. Để rồi sau đó, khi được người đứng đầu công ty – ông Trương Gia Bình hỏi về ước mơ “giả sử sau này thành công sẽ muốn điều gì”, ông Nam chỉ nói: Có một chiếc máy tính riêng để có thể làm việc ở nhà mà không phải tới cơ quan. “Cá nhân tôi rất thích làm giám đốc vì mình hoàn toàn kiểm soát được thời gian, 90% thời gian của tôi không ngồi ở văn phòng. Khi bạn có cơ hội để đi, bạn càng học hỏi được nhiều điều – Đó là cái được lớn nhất của một người làm CEO” – Ông Nam chia sẻ.






Theo ông Nam, người giỏi là người biết tận dụng và phát huy điểm mạnh của mình thay vì cứ chăm chăm khắc phục điểm yếu. (Ảnh Hoàng Hà)

Nói về những khó khăn của một người đứng đầu khi lãnh đạo 13.000 nhân viên FPT, ông Nam ví von: Nó cũng giống như khi bạn lái một chiếc máy bay hay lái một con tàu, quan trọng nhất là bạn phải nhìn đồng hồ (nhìn xăng, nhìn tốc độ) và nắm bắt lúc nào nguy hiểm, để có quyết định sáng suốt.

“Thời điểm là vô cùng quan trọng, nếu trong thâm tâm mình cảm nhận rằng: Cần phải đi thì cứ đi rồi cơ hội sẽ đến”, ông Nam chia sẻ.

Điều quan trọng nhất để giúp một doanh nhân thành công, theo ông Nam vẫn là tìm ra sở trường của chính mình, người giỏi là người biết tận dụng những sở trường ấy. Tổng giám đốc FPT đưa ra lời khuyên là các bạn sinh viên hãy cố gắng tìm ra sở trường của mình và chỉ cần tìm một điểm mạnh để phát huy trong công việc chứ không tập trung sức vào khắc phục điểm yếu. Dẫn chứng bài học sống còn từ những phụ nữ làm nghề Ôsin ở Đài Loan, ông Nam tâm sự: “Trước đó, FPT có rất nhiều điểm yếu và cứ đi khắc phục mãi cũng không xuể và luôn bị tụt hậu trong cạnh tranh”.

Từ Mỹ trở về, gặp một số phụ nữ Việt Nam làm nghề ôsin tại sân bay của Đài Loan, ông Nam được biết, họ kém ôsin người Philipines cả về sức khỏe, tính sạch sẽ, độ chăm chỉ… nhưng vẫn được người chủ yêu quý hơn chỉ bởi nấu ăn ngon hơn. “Nghe xong, tôi mới ngộ ra rằng, tập trung phát huy điểm mạnh mới là chiến lược sống còn trong kinh doanh chứ không phải suốt ngày đi khắc phục điểm yếu của mình”, ông nói.

"Trong cạnh tranh thương trường, điểm cốt lõi của một lập trình viên ở Việt Nam đó là phải tìm được điểm mạnh ở trong con người mình" nhưng "để tìm ra điểm mạnh đó là rất khó" – ông Nam không quên nhấn mạnh.

Ông Nguyễn Thành Nam là một trong 13 thành viên sáng lập Công ty FPT. Trước khi nhận chức Tổng giám đốc, ông là một trong những người có công lớn trong việc khai phá và phát triển xuất khẩu phần mềm tại công ty này. Dưới sự dẫn dắt của ông, trung tâm xuất khẩu phần mềm từ “một đứa con bé nhỏ” trở thành FPT Software – công ty phần mềm lớn nhất Việt Nam.

Trước khi tìm được liều thuốc đặc trị cho xuất khẩu phần mềm, ông và những người ủng hộ cho mảng kinh doanh này tại FPT từng bị cho là gàn gàn, viển vông hay ném tiền qua cửa sổ… Lý do là khi bắt đầu, ông Nam cũng như “đội đặc nhiệm” xuất khẩu phần mềm thậm chí còn chưa thạo tiếng Anh. Chưa hết! Không biết sẽ làm như thế nào vì chưa từng có kinh nghiệm nhưng ông Nam và đội xuất khẩu phần mềm đã ôm giấc mơ có chỗ đứng trong làng phần mềm của thế giới.

Tìm ra giải pháp cho xuất khẩu phần mềm từ một quyển sách viết về Bác Hồ, ông Nam rất tâm đắc với bài học từ vị lãnh tụ huyền thoại của đất nước. Những bài học từ Bác Hồ như “mình yếu thì phải đánh thế chứ không dùng lực”, “phải dựa vào nhân dân và nhân dân sẽ là người đưa ra lời giải chứ không phải lãnh đạo”, “đi tiếp thị thì phải có người danh tiếng giới thiệu trước”… được ông Nam áp dụng triệt để, không chỉ trong sự nghiệp xuất khẩu phần mềm mà còn trong cách điều hành doanh nghiệp.

"Cách làm giàu khôn ngoan nhất là làm theo người giàu"

VTCNews-Làm việc chăm chỉ không bao giờ có thể giàu có, làm việc khôn ngoan mới nhanh giàu. Và cách làm giàu khôn ngoan nhất là làm theo người giàu", ông Ngô Quang Hùng - giám đốc Công ty tài chính 115, người rất thành công trong kinh doanh tài chính và BĐS, chia sẻ bí quyết với những ai muốn nhanh chóng trở thành triệu phú.

“Trước đây, tôi sống trong gia đình chưa bao giờ có
được một bộ quần áo mới. Khi đi học, tôi phải viết bằng bút chì rồi tẩy đi nháp lại. Tận đến lúc lập gia đình và sinh được 2 đứa con, đứa đầu tiên tôi còn không có tiền mua đồ chơi cho cháu. Năm 2000, cháu thứ 2 không may bị mắc bệnh tim bẩm sinh, không có điều kiện để đưa cháu sang Singapore hoặc sang Mỹ - những nơi có điều kiện để mổ tim cho trẻ sơ sinh, vợ chồng tôi đã phải ký vào bản cam kết với bác sĩ Việt Nam về việc không đảm bảo cứu được tính mạng con khi phẫu thuật tại Việt Nam. Khi đó, tôi đã tìm ra được động lực, động cơ phải trở nên giàu có để bảo vệ những người yêu thương của mình", ông Hùng bắt đầu câu chuyện làm giàu của mình bằng những kí ức gian truân.

Có được động cơ cũng là lúc ông Hùng nhận ra rằng: Làm việc chăm chỉ không bao giờ có thể giàu có, làm việc khôn ngoan mới nhanh giàu. “Và cách làm giàu khôn ngoan nhất là làm theo người giàu nhất, người giàu làm gì, mình làm theo như vậy", ông Hùng thẳng thắn.

Nói là như thế nhưng những ngày đầu tiên học làm giàu của ông không dễ dàng, suôn sẻ. Sau thời gian đắn đo, suy nghĩ, ông quyết định bỏ việc để tìm hiểu “người giàu là ai” và “họ làm gì?”.

Ông Ngô Quang Hùng nhắn nhủ với những ai nuôi trí làm giàu: "Muốn bay như đại bàng thì không nên chơi với bầy gà, muốn thành công phải chơi và học hỏi với người thành công". (Ảnh: Phương Hạ)

Ông nghĩ rằng: Những người giàu sẽ có mặt nhiều nhất ở nơi tập trung nhiều tiền vì vậy suốt cả tuần ông lang thang khắp các ngân hàng theo dõi xem họ làm gì. Ông không khỏi ngạc nhiên khi phát hiện ra một nghịch lý: Những người đi bộ, đi xe đạp thì tới gửi tiền còn những người đi ô tô lại đến ngân hàng để vay tiền. Ông băn khoăn: Tại sao người nghèo đi gửi còn người giàu lại đi vay, để rồi tìm ra câu trả lời: Hóa ra, người giàu đi vay để mua BĐS, để thanh toán tiền vật tư…

Qua quan sát, ông tiếp tục nhận thấy: Cả người vay và người gửi đều không vui. Người vay thì phàn nàn vì thủ tục vay rườm rà, thời gian rất chậm, vốn được vay không được như họ mong muốn. Người đến gửi cũng buồn vì họ muốn lãi suất nhiều hơn, vì lãi suất hiện tại không cao như họ kỳ vọng. Chính vì thế, ông nảy ra ý tưởng thành lập Công ty tài chính 115 với 2 mục tiêu giúp người dân gửi tiền an toàn và lãi suất tốt hơn, cho người vay tiền được nhiều hơn và nhanh hơn.


Để có được sự giàu có, ông Hùng luôn quan niệm: “Số tiền nằm trong túi bạn không quan trọng bằng những gì nằm trong trái tim bạn”. Với ông, tiền đến từ người khác và để mở được chiếc ví ấy “trước hết phải mở được trái tim của họ, rồi đến mở bộ não, cuối cùng ví tiền sẽ tự mở ra”.

Theo ông Hùng: Muốn giàu có phải cho đi một cách điên cuồng để đổi về lợi nhuận không thể tin nổi. Ông đã từng khuyên nhủ những nhà kinh doang rằng: "Muốn marketing tốt bắt buộc phải sáng tạo. Sáng tạo chỉ đến khi bạn không chịu lùi bước và lúc nào cũng trăn trở về cái điều mình muốn đạt được. Cho đi điên cuồng là một trong những công cụ marketing tuyệt vời nhất".

"Hãy theo chân người giàu nếu muốn làm giàu nhanh chóng". (Ảnh chụp ông Hùng cùng Robert Kiyosaki - tác giả cuốn sách nổi tiếng "Dạy con làm giàu" - Ảnh tư liệu)

Ông kể: “Khi gặp một người bạn muốn mở tiệm rửa xe máy trên địa bàn Hà Nội với số vốn ít ỏi, tôi cho anh ấy lời khuyên. Ngay ngày hôm sau, anh treo một cái biển quảng cáo: “Rửa 300 chiếc xe miễn phí đầu tiên”. Sau đó không lâu, mỗi tháng anh thu về 50 triệu đồng. Còn một người bán kem đã loan tin: “Thứ 7 sẽ tặng kem miễn phí cho mọi người” và ngày thứ 7 ấy đông vô cùng, từ đó, như một thói quen, lần sau họ lại đến tiếp”.

Ngoài ra, để kiếm tiền không đủ, người giàu nhất là những người biết cách quản lý đồng tiền của mình. Nhà triệu phú này nhấn mạnh: “Quản lý tiền thì bạn mới có tiền để quản lý. Tất cả những người giàu nhất luôn làm việc chăm chỉ tới cần mẫn và họ sống thấp dưới mức sống mà lẽ ra họ đáng được hưởng, dùng tiền để mua tài sản và trở nên giàu có thêm. Và tài sản mà ông nói ở đây đó là kiến thức và thông tin.

Đối với một nhà kinh doanh, thông tin luôn đóng vai trò rất quan trọng. Ông Hùng cho rằng: Nguyên nhân của sự thất bại là do khâu chuẩn bị, "chúng ta thất bại không phải chúng ta không biết chiến đấu mà vì chúng ta không biết cách chuẩn bị mà thôi!”. Từ đó, theo ông Hùng, để chiến đấu thành công, bạn phải có 2 thứ: Đầu tiên là vũ khí, nó cũng giống như muốn kinh doanh thì phải có vốn, phải có nền tảng vật chất để tạo ra cơ hội và sự thành công. Thứ hai là phải có một nhà đào tạo, một huấn luyện viên giỏi để hướng dẫn cho bạn những kinh nghiệm, đường đi nước bước, cung cấp các thông tin tốt để đầu tư và kinh doanh có hiệu quả.

Trước đây, nhiều bạn trẻ yêu quý và cảm phục nhà tài chính tài ba này bắt đầu từ câu nói “bất hủ”: “Muốn bay như đại bàng thì không nên chơi với bầy gà, muốn thành công phải chơi và học hỏi với người thành công” và phương pháp làm giàu “bất hủ”: “Tìm ra 6 người giàu nhất, giỏi nhất, mỗi ngày gọi điện cho 1 người. Mỗi tuần gặp 1 người giỏi nhất. Một ngày nào đó tài sản của bạn sẽ bằng 6 người cộng lại chia cho 6”.

7 nguyên tắc sống của người giàu

Những nguyên tắc sống của người giàu mà ông Ngô Quang Hùng nêu ra dưới đây có thể là "cẩm nang" cho những ai khao khát làm giàu:

1. Rõ ràng. Biết mình muốn gì? Mục tiêu trong từng giai đoạn là gì?

2. Tập trung: Khi đã có mục tiêu phải toàn tâm toàn ý. Khi tập trung cao độ sẽ lóe lên những ý tưởng táo bạo.

3. Ra quyết định: không phải mọi quyết định đều đúng nhưng thời gian sẽ chứng minh cho bạn thấy đa số quyết định là đúng.

4. Làm việc chuyên nghiệp: Việc ra một đồng, cũng phải làm chuyên nghiệp.

5. Lời nói đi đôi với việc làm: Nói những điều mình làm và làm những gì mình nói.

6. Tập-Tập-Tập
Trước khi bắt tay vào làm bất cứ việc gì, đặc biệt là kinh doanh, các bạn đều phải tập. Sau lần tập thứ nhất, bạn sẽ mắc lỗi. Sau lần tập thứ 2 mắc lỗi ít hơn. Sau lần tập thứ 3, bạn mới có thể thành công. Kinh doanh ảo về bất động sản theo quy tắc 100-10-3-1 là minh chứng hùng hồn nhất cho điều này. Thành công là sự nở hoa trong nhọc nhằn.

7. Khi thất bại, hãy tự an ủi mình bằng cách đưa ra 4 điều tự vấn:
+ Mình đã học được điều gì tuyệt vời từ sự việc này?
+ Số tiền mình mất là một phần hay là tất cả tài sản của mình?
+ Mình chỉ mất tiền chứ không mất sinh mạng
+ Kẻ lấy trộm là nó chứ không phải là mình

Thứ Năm, tháng 1 13, 2011

Anh Hoàng Minh Châu trong talkshow Người đương thời

Năm 2006, talkshow Người đương thời (VTV1) mời anh Hoàng Minh Châu - khi đó là Phó TGĐ FPT làm nhân vật khách mời. Văn hóa công sở của FPT với những "bí mật" như "Sếp tốt là sếp đi chơi khi nhân viên đi làm", "Trong cuộc họp, người nói to nhất không phải là sếp" v.v.. được anh Châu chia sẻ public đã tạo ra tranh luận nhiều chiều. FLI Blog xin chia sẻ lại video này.



Năm 2006, talkshow Người đương thời (VTV1) mời anh Hoàng Minh Châu - khi đó là Phó TGĐ FPT làm nhân vật khách mời.
Văn hóa công sở của FPT với những "bí mật" như "Sếp tốt là sếp đi chơi khi nhân viên đi làm", "Trong cuộc họp, người nói to nhất không phải là sếp" v.v.. được anh Châu chia sẻ public đã tạo ra tranh luận nhiều chiều.

Một số ý kiến của khán giả truyền hình sau chương trình:

Đưa ra ý kiến câu hỏi
Trong buổi giao lưu với chú Châu, chị Loan đã hỏi : "Tình yêu đất nước có liên quan gì đến công việc của nhân viên ở văn phòng"
Em nghĩ câu trả lời đó là : "Tại sao những Việt Kiều lại về quê làm việc, bỏ qua những công việc ở nước ngoài với mức lương cao chót vót mà bao nhiêu người hàng mơ ước. Đó là tình yêu đất nước, và họ về làm việc cho những doanh nghiệp Việt Nam, góp phần đưa những doanh nghiệp Việt đi lên, góp phần xây dựng đất nước Việt Nam
Còn các bạn trẻ Việt Nam nếu có lòng yêu nước, đang làm việc tại các công ty, văn phòng của doanh nghiệp trong nước hay Việt Nam thì cố gắng hơn trong học tập, sáng tạo tuân thủ luật pháp Việt Nam, giới thiệu với bạn bè các nước về vẻ đẹp của Việt Nam, ngăn ngừa, phát hiện, tố cáo những hành vi sai trái ảnh hưởng đến an ninh, kinh tế, trật tự, an toàn của xã hội, thuần phong mỹ tục của người Việt Nam ta
Đó là mối liên kết giữa lòng yêu nước và việc thể hiện nó trong công việc ở văn phòng công sở".

Lòng yêu nước

Kính chào anh Châu.
Với riêng tôi, buổi phỏng vấn anh là chương trình Người đương thời hay nhất mà tôi được xem từ trước đến nay (cho dù tôi không được xem đủ các chương trình kể từ ngày phát sóng). Và điều hay nhất nó nằm ở câu cuối cùng của anh: Lòng yêu nước. Một doanh nhân nói về lòng yêu nước thì nó thật và cụ thể hơn các chính trị gia hoặc thầy cô giao nói về điều đó nhiều lắm. Vậy anh hãy sử dụng vốn sống của mình để giúp mọi người ý thức được điều đó anh à.
Chúc anh mọi điều tốt lành nhất.
Đỗ Khôi Nguyên
Tôi nghi ngờ về các phát biểu của ông Hoàng Minh Châu
Xem chương trình người đương thời với nhân vật chính là ông Hoàng Minh Châu, tôi thấy dù là đài truyền hình muốn nhìn nhận xã hội với nhiều góc nhìn khác nhau nhưng không nên đưa một mô hình mà tôi cảm thấy rất bất ổn (tuy là trong giai đoạn vừa rồi họ có những thành công nhất định - nhưng nó không phải là tất cả). Hoặc là ông ta hoạt ngôn, hoặc là ông ta dối trá. Tôi không tin là trong một doanh nghiệp, theo như ông ta nói là ông ta và các đồng sự của mình rất " dân chủ", rất " cấu thị"; những nhân viên vẫn thường xuyên dùng hình của sếp trong phòng làm việc để làm các hành vi "dân chủ"; và tôi không tin là doanh nghiệp tôn trọng các hành vi đập phá như thế lại có thể phát triển bền vững. Tôi cho là chúng ta không nên truyền bá một tư tưởng, một cách sống vôỷ luật như thế trong một giai đoạn chúng ta đang cần xây dựng một xã hội có nên nếp, trên ra trên, dưới ra dưới.
Đừng làm cho người xem truyền hình bị mất phương hướng khi xây dựng một nốt mô hình điển hình là trong một doanh nghiệp "người đập bàn, người nói to" là các nhân viên còn các sếp làm....
Tôi không tin trong doanh nghiệp của ông ta là như thế, đây chỉ là một sự hoạt ngôn, một sự giảo biện, một sự dân chủ hình thức mà thôi. Tôi còn có cảm nhận nhiều về buổi truyền hình do, nhưng tôi rất tâm đắc với từ "lâu" của chỉ Bịch Loan. Văn hóa kinh doanh Nhật, Mỹ và các nước tiên tiến khác có như là văn hóa của doanh nghiệp ông ta đâu, đâu có cái kiểu lãnh đạo không ra lãnh đạo, trên không ra trên, dưới không ra dưới như của FPT như ông ta đã miêu tả. Liệu FPT (như ông ta miêu tả) có phải là một mô hình chúng ta cần nhân rộng, cần quảng bá không? Tôi nghi ngờ điều đó!!!!
--------------

Đích thân anh Châu sau đó đã có 1 bài viết trên trang Nguoiduongthoi.com.vn để giải thích kỹ hơn về văn hóa công sở, quan hệ sếp - nhân viên của FPT.

Ông Hoàng Minh Châu – Phó chủ tịch HĐQT công ty FPT trả lời khán giả.
16/11/2006

Hôm nay tôi mới vào website Nguoiduongthoi, có dịp đọc tất cả các ý kiến khen chê. Do không có thời gian trả lời từng người một, tôi xin được sử dụng diễn đàn này để nói lời cám ơn VTV1 cũng như khán giả chương trình Người đương thời đã quan tâm đến những vấn đề đặt ra trong buổi đối thoại vừa qua.

Tôi xin chân thành cám ơn các anh chị đã chia sẻ và ủng hộ quan niệm quản lý của FPT. Điều này giúp chúng tôi tự tin hơn trong việc tiếp tục duy trì phong cách quản lý của mình, vì toàn bộ Ban Lãnh đạo FPT vốn không phải là những người tốt nghiệp các trường quản lý chính quy, trường học quản lý duy nhất mà chúng tôi trải qua là "vừa làm vừa học từ thực tiễn".

Tôi xin chân thành cám ơn nhưng ý kiến phản biện rất sâu sắc của nhiều anh chị. Chính những ý kiến này đã gợi ý cho chúng tôi rất rõ ràng hướng khắc phục những tồn tại để phát triển.

Nói về "Môi trường dân chủ trong công việc" - đây là cái chúng tôi tôn thờ và cố gắng duy trì. Chúng tôi hiểu, khi một người liên tục thành công thì anh ta rất dễ nghĩ rằng mình tài ba lỗi lạc, chẳng cần nghe ai nữa. Và sự độc tài bắt đầu xuất hiện. FPT cũng không phải ngoại lệ. Vì thế, để có được môi trường dân chủ trong công việc đòi hỏi sự nỗ lực thường xuyên đấu tranh chống các biểu hiện độc tài.

Nói về "Sếp đi chơi trong khi nhân viên đi làm" là tôi muốn nhấn mạnh công việc của một người lãnh đạo phải khác công việc của một nhân viên, chứ không phải là thấy nhân viên đang quét nhà mà mình có thời gian rỗi là xắn tay vào cùng quét cho nhanh. Nếu một người lãnh đạo cũng khuân vác hay cày cuốc suốt ngày như một nhân viên cấp thấp thì không nên làm lãnh đạo. Lãnh đạo có thể đi chơi golf, có thể đi giao du... nhưng phải tạo ra công ăn việc làm cho nhân việc, tạo ra cơ hôi phát triển cho tổ chức của mình. Trên thực tế, lãnh đạo FPT làm việc không ít hơn lãnh đạo của bất cứ tổ chức nào khác ở Việt Nam.

Có thể tôi đã diễn đạt không tốt để mọi người hiểu là cá nhân tôi tự ty dân tộc. Tôi luôn tin rằng, một dân tộc có thể đánh thắng những Đế Quốc lớn nhất thế giới, dân tộc đó không cần phải khuất phục trước bất cứ thế lực nào. Nhưng hai khái niệm "Một dân tộc không khuất phục" và "Một dân tộc được kính nể" không hoàn toàn trùng khít nhau. Cho dù chúng ta kiên cường đến đâu, nhưng nếu Đất nước vẫn nghèo, nhân dân vẫn khổ thì sẽ không có sự kính nể thực sự của thế giới (xã giao thì không nói làm gì).

Tôi xin kể một câu chuyện nhỏ từ thực tiễn của FPT. Khi bắt đầu tiến hành tiếp thị thị trường Nhật Bản cho gia công xuất khẩu phần mềm, chúng tôi luôn thuyết phục họ là "người Việt Nam thông minh, cần cù, được đào tạo tốt...". Kết quả nhận được sau nhiều tháng nỗ lực bằng... không. Việc tự quảng cáo "mình hay mình giỏi" thực sự không gây cho họ bất cứ một sự xúc động nào. Sau đó chúng tôi tìm cách tiếp cận khác. Chúng tôi nói với họ rằng, rất nhiều thứ chúng tôi chưa biết, nhưng nếu được đào tạo thì kỹ sư của chúng tôi có khả năng tiếp thu rất nhanh. Chúng tôi sẵn sàng làm thử miễn phí một số dự án nhỏ. Và lập tức họ tin. Họ giao việc. Từ việc nhỏ đến việc lớn... Sau này, rất nhiều khách hàng Nhật bày tỏ sự ngạc nhiên vì sự tiến bộ rất nhanh của các kỹ sư Việt Nam.

Nếu chúng ta tự nhận là mình thông minh thì ai còn muốn giúp đỡ đào tạo chúng ta nữa. Nhưng nếu chúng ta thực sự có khả năng, làm tốt các công việc, thì lo gì không có người khen. Khi tôi nói với một anh bạn quốc tế (anh này rất khâm phục người Việt Nam) là "chúng tao chưa có giải thưởng Nobel khoa học nào", thì anh ta không hề chê là dân tộc mày không thông minh mà lại nói rằng giải Nobel không phải là tất cả và cũng có thể trong tương lai không xa có nhiều người Việt Nam trong số anh ta quen biết sẽ đoạt giải này.

Trong 18 năm qua, Công ty FPT đã làm được một số việc, đạt được một số thành công. Từ một nhóm nhỏ cán bộ khoa học đã hình thành một Tập đoàn CNTT với hơn 6000 nhân viên, doanh số hàng chục ngàn tỷ đồng Việt Nam. Nhưng chúng tôi hiểu rằng, FPT chưa phải là niềm tự hào của người Việt Nam. Nếu đặt mục tiêu trở thành một tập đoàn công nghệ có vị trí trong khu vực và thế giới, thì FPT ngày hôm nay mới ở chặng đầu tiên của cuộc hành trình vô cùng khó khăn gian khổ. "Sản phẩm công nghệ của riêng FPT" chỉ là một trong rất nhiều thứ quan trọng mà chúng tôi chưa có và cần phải xây dựng. Và sự phát triển của một công ty hàng đầu quốc gia chỉ có ý nghĩa khi nó gắn kết với sự phát triển của Đất Nước của Dân tộc. Khi ra nước ngoài - toàn cầu hóa - chúng tôi không còn là công ty FPT đơn thuần mà là "Công ty công nghệ đến từ Việt Nam".

Và khẩu hiệu mà chúng tôi thích nói đến nhất ngày hôm nay chính là "Vươn lên Việt Nam", "Tự hào Việt Nam".

Một lần nữa xin cám ơn các anh chị đã quan tâm.

Hoàng Minh Châu

Phó Chủ tich FPT
Xem thêm văn hoá của FPT (văm hoá Sờ ti cô)

Chủ Nhật, tháng 1 09, 2011

Tư duy thịnh vượng

Trung tâm Tư duy thịnh vượng được ThS Trần Thành Nam thai nghén từ khi cuốn sách "Phương pháp tư duy thịnh vượng" được dịch hoàn tất ngày 18/05/2008

Bắt đầu từ những buổi nói chuyện tại các CLB, trường học, trung tâm đào tạo... tại Tp.HCM và Hà Nội từ tháng 05/2008 đến tháng 08/2008 diễn giả Trần Thành Nam đã chia sẽ Tư duy thịnh vượng của mình đến mọi người xung quanh tại số 05 Thái Văn Lung, phường Bến Nghé, Q1, Tp.HCM

Vài nét về Th.S Trần Thành Nam

Sinh 18 tháng 5 năm 1958, du hoc Balan từ 1976 tốt nghiệp Thạc Sĩ Kỹ thuật và Kinh tế năm 1982 và 1984, về nước làm việc từ 1986;
Cha của hai con gái 8X (đều đã tốt nghiệp Đại học ở Châu Âu và Mỹ) và con trai 9X đang đi học;

Nghề nghiệp: Kỹ sư, Doanh nhân, Nhà Đào tạo, Nhà Đầu tư.

Công việc đã kinh qua:

- Từng làm việc nhiều năm tại các Tập đoàn Nhà nước lớn như PetroViệtnam và Vinashin từ 1986 đến 2008;Từng là giám đốc Cty V.O.T (2001-2003), rồi Cty Vinashin Offshore (2006-2008).
- Từng là Tổng phụ trách các công trình Hàng hải Dầu khí lớn với trị giá đầu tư hàng trăm triệu đô la của các Tập đoàn Nhà Nước trên, như công trình đóng mới các giàn khoan di động (Jack-ups), các công trình đóng mới tàu thuyền và các Hệ Kho nổi chứa xuất dầu thô FSO/FPSOs…
- Từng làm đại diện, quản lý cấp cao cho một số tập đoàn dầu khí nước ngoài (từ Châu Âu, Mỹ và Đông Nam Á) tại Việt Nam như SBM (Monaco), Gai-Tronic (USA) Wartsila (Finland), một số Công ty trong khu vực (Nhật, Malaysia, Singapore…).
- Từng tham gia thành lập, điếu hành và chuyển giao lại cho người khác hàng chục công ty TNHH, CP theo Luật Doanh Nghiệp Việt Nam phiên bản Năm 1990, 1995, 2000 và 2005. Hầu hết các công ty trên vẫn hoạt động và phát triển tốt.
Kinh nghiệm:
- Đã tham gia kinh doanh từ nhiều vị trí của cả ba nhóm doanh nghiệp Nhà nước, Tư bản nước ngoài và Công ty Tư nhân trong nhiều nghành khác nhau như:
o Thiết bị Kỹ thuật khai thác dầu khí;
o Kỹ thuật Hàng hải, vận tải Biển,

o Công nghjiệp Đóng tàu và sủa chữa các công trình Biển,

o Thiết kế, thi công, tư vấn kỹ thuật trong hàng hải, dầu khí;
o Thương mại và Dịch vụ kỹ thuật cho các ngành công nghiệp;
o Thiết bị Tự động, Điều khiển, Đo lường, An toàn…công nghiệp
o Kinh doanh Bất động sản;
o Máy tính và thiết bị thông tin công nghiệp;
o Kinh doanh MLM và Đào tạo…


- Từng trải qua nhiều vị trí công tác trong các đơn vị trên từ kỹ sư giám sát công trình, cán bộ phụ trách công trình...đến giám đốc các công ty thi công các công trình (trong các công ty nhà nước); từ giám đốc kinh doanh đến giám đóc điều hành và chủ tịch HĐQT (trong các công ty tư nhân); từ quản lý (manager) đến giám đốc dự án, đại diện đến trưởng VPĐD, đại lý đến tổng đại lý khu vực…(trong các công ty nước ngoài).

Kinh tế:
- Phụ thuộc gia đình 100% đến 1975;
- Phụ thuộc hai Nhà nước Việt Nam và Ba Lan từ 1975-1984;
- Tự lập từ 1984;

- Là Doanh nhân từ 1996;
- Tự do tài chính từ 2003;
- Từ 2003: Đầu tư và Làm những gì mình yêu thích;
- Mục tiêu kinh tế: làm giàu (để có thật nhiều tiền) để thực hiện các ước mơ, đam mê của mình;

Đam mê:
- Học hỏi và trải nghiệm;
- Thành công trong các công việc mình làm;
- Sống theo mong muốn của chính mình (Tự do);
- Chia sẻ kinh nghiệm để các bạn trẻ đến thành công sớm hơn, lớn hơn.

Không đam mê:
- Tham nhũng, đạo đức giả;
Một số bài viết :
- Tư duy thịnh vượng 1
- Tư duy thịnh vượng 2
- Tư duy thịnh vượng 3

Adam Khoo: "Pháp sư mưa tiền”

Trên thế giới, cứ 60 giây lại có một người trở thành nhà triệu phú. Một số triệu phú mất vài chục năm để tích luỹ làm giàu, một số khác mất chưa tới một năm.

Với chủ đề “Chiến lược kinh doanh tạo mưa tiền”, cuộc giao lưu với nhà triệu phú trẻ người Singapore Adam Khoo ngày 2.1.2011 tại Hà Nội do IDT International tổ chức đã thu hút hơn 1.200 doanh nhân và các bạn trẻ tham gia.

Đây là lần đầu tiên Adam Khoo đến Việt Nam, nhưng nhiều người đã biết đến anh như một diễn giả có tiếng ở khu vực Châu Á, triệu phú người Singapore, tác giả của hàng loạt cuốn sách best-seller như: Bí quyết tay trắng trở thành triệu phú, Làm chủ tư duy, Thay đổi vận mệnh, Bí quyết gây dựng cơ nghiệp bạc tỷ,...

Một người còn trẻ, mới 36 tuổi, được mệnh danh là “pháp sư tạo mưa tiền”, đã chinh phục nhiều đỉnh cao trong cuộc sống. Phóng viên Lao Động đã có cuộc trò chuyện với người có khát vọng làm giàu mãnh liệt và rất thành công này.

Trở thành triệu phú khi mới 26 tuổi và là một trong những người trẻ giàu nhất Singapore và được biết đến như một “pháp sư tạo mưa tiền” anh có thể chia sẻ kinh nghiệm làm giàu với các bạn trẻ Việt Nam, liệu anh có thể có lời khuyên nên đầu tư vào lĩnh vực nào mang lại lợi nhuận tốt nhất hiện nay, thưa anh?

- Luôn có một mâu thuẫn, một nghịch lý ở đây. Đó là người làm công việc kinh doanh luôn đặt mục tiêu tiền bạc lên trên hết thì lại là người không thành công. Trên thực tế, có rất nhiều người trở thành tỉ phú trên thế giới, khi bắt tay vào công việc, họ không đặt nặng vấn đề tiền bạc.

Triết lý của tôi là bạn phải tạo được giá trị gì cho xã hội qua công việc của bạn và bạn sẽ quay trở lại đóng góp gì cho xã hội qua việc kinh doanh đó. Và khi bạn đã xác định được giá trị của công việc kinh doanh thì tiền bạc sẽ tìm đến với bạn, vì ngay từ ban đầu việc tiến hành lĩnh vực đào tạo của tôi không phải là kiếm tiền, mà là giáo dục trẻ em và giúp đỡ mọi người các kỹ năng học tập, làm việc tốt nhất. Sau đó, từ thực tế áp dụng những lý thuyết học được thành công, mọi người đã tự tìm đến với tôi.

Hiện tất cả các hội thảo của tôi tại Singapore đều kín chỗ, mọi người phải đóng từ 2.000-3.000 đôla Singapore cho một hội thảo 4 ngày.

Nếu có lời khuyên cho các bạn trẻ Việt Nam, thì tôi cho rằng, các bạn nên đặt mục tiêu rõ ràng, có đam mê, sở thích, và có giáo dục, biết học từ những lỗi lầm ta mắc phải, thậm chí học từ những lỗi lầm của đối thủ cạnh tranh.

Cũng đã có nhiều người hỏi tôi lĩnh vực kinh doanh nào đem lại nhiều tiền nhất: Thực phẩm, đồ uống, quần áo, chứng khoán hay bất động sản...? Câu trả lời của tôi là lĩnh vực nào cũng có thể mang đến cho bạn thành công, vấn đề là bạn phải thích, bạn quan tâm, dành thời gian và trang bị cho mình đủ kỹ năng để làm việc đó.

Anh có thể kể với các bạn trẻ Việt Nam kỷ niệm sâu sắc nhất của mình ngày đầu khởi nghiệp và những bài học rút ra cho mình từ ngày ấy?

- Tôi từng là một học sinh lười, học ở một trường tệ nhất Singapore, từng bị đuổi học và bị coi là “chẳng còn hy vọng gì”, nhưng từ năm 13 tuổi, sau khi tham gia khoá học ngắn thực hành lập trình ngôn ngữ trí tuệ của Ernest Wong, tôi bắt đầu quyết định thay đổi cuộc đời mình.

18 tuổi tôi học tập cần cù và được xếp hạng trong 1% sinh viên tài năng nhất của Trường ĐH Quốc gia Singapore (NUS) và tốt nghiệp loại ưu ngành Quản trị kinh doanh của trường.

Tôi viết cuốn “Tôi tài giỏi - Bạn cũng thế” (cuốn sách đã được dịch sang tiếng Việt và trở thành hiện tượng giáo dục và xuất bản tại Việt Nam năm 2010 với gần 20.000 bản phát hành - PV) từ lúc còn là sinh viên, nói về những kinh nghiệm để trở thành sinh viên tốt nhất thế nào. Tuy nhiên, lúc đó là tôi còn quá trẻ, tôi viết ai tin? Đến những NXB nổi tiếng thì họ lại càng không nhận in vì không tin sẽ thành công.

Ít ai biết, với cuốn sách đầu tiên ấy, tôi đã đi gõ cửa 10 NXB, và ở đâu họ cũng từ chối. Rồi thật may mắn, có một NXB đã chịu khó đọc bản thảo và họ quyết định sẽ in cho tôi. Đó là NXB Oxford University Press - một NXB lớn ở Sigapore. Lúc đó là tháng 6.1998. Tôi đã chạy nhanh về trường, kể cho những người bạn về chuyện đó, rằng tôi sắp nổi tiếng, tôi sẽ là một tác giả thành công…

Trước ngày sách ra lò một tuần, tôi không sao ngủ được vì tưởng tượng ra cảnh người ta sẽ xếp hàng mua sách của tôi, sách sẽ lọt vào danh sách best-seller… Vào ngày khai trương, tôi đến hệ thống hiệu sách Border tìm nhưng tìm mãi vẫn không thấy cuốn của tôi. Tôi gọi điện thoại đến NXB mới được biết, đây là tác phẩm đầu tiên, lại của người không có tên tuổi nên những hiệu sách lớn không nhận bán, chỉ được bán ở những hiệu sách nhỏ ngoại ô.

Nhưng ngay cả ở những nơi ấy, tôi cũng không thể nào tìm thấy sách của tôi. Phải lục lọi đến 40 phút ở đó, tôi mới tìm ra được cuốn sách của mình, nhưng chỉ có 4 bản và còn chưa được bày lên kệ, nằm chỏng chơ dưới sàn nhà. Tôi giận dữ gọi điện thoại đến NXB, chất vấn họ tại sao không tiếp thị cuốn sách của tôi, không in poster, không tặng sách… Câu trả lời của NXB thật đáng thất vọng. Họ nói chúng tôi chỉ xuất bản từ điển, không xuất bản sách nên không có kinh phí cho tiếp thị sách. Tôi cảm thấy mình là một nạn nhân đáng thương nhất thế giới.

3 tháng sau, sách của tôi vẫn chưa bán được cuốn nào. Một số người bạn mỉa mai. Rồi NXB gọi điện thoại đến nói tôi là tác giả, tôi phải chịu tiền trách nhiệm với cuốn sách này, rằng sách để trên giá để bán cũng phải trả phí… Tôi quyết định sẽ tự bán sách và đi đến từng hiệu sách để mời mua sách của tôi.

Mỗi tuần tôi tổ chức nhiều buổi nói chuyện ở các hiệu sách, thậm chí ở cả các trường học để giới thiệu cuốn sách của mình, in tờ rơi giới thiệu cuốn sách… Tôi còn làm một việc mà thời điểm đó chưa ai làm ở Singapore là quảng cáo sách của tôi trên báo. Một mẩu quảng cáo rất nhỏ giá tới hơn 2.000 đôla Singapore/kỳ. 24 tuổi, tôi không có nhiều tiền, phần lớn số tiền kiếm được là do làm chạy bàn trong các nhà hàng, bán văn phòng phẩm… nhưng tôi đã quyết định đầu tư toàn bộ tiền vào quảng cáo 4 kỳ trên báo.

Nhiều người bạn đã cho rằng hành động của tôi là điên rồ. Ngay việc nói chuyện ở các hiệu sách cũng rất khó khăn, vì lúc đầu gần như không ai quan tâm, tôi như một người hâm, nói với không khí… Hệ thống hiệu sách Border không bán sách của người địa phương, mà chỉ bán sách của người nổi tiếng. Lúc đó tôi đã là trợ giảng ở trường đại học, tôi nhờ sinh viên gọi điện thoại đến các hiệu sách ấy về cuốn sách của tôi, cứ gọi như thế 5 ngày một lần, mà tôi có hàng trăm sinh viên như thế…

Rồi với vô vàn chiêu thức, vô vàn quyết tâm, cuốn “Tôi tài giỏi - Bạn cũng thế” của tôi đã trở thành cuốn sách bán chạy nhất, có ảnh hưởng lớn nhất, được dịch ra 11 thứ tiếng, bán hơn 60 vạn bản. Trong chuỗi cửa hàng sách Border sách của tôi cũng được xếp vào sách bán chạy nhất…

Thông điệp tôi muốn chuyển đến qua câu chuyện này với các bạn trẻ mới khởi nghiệp ở Việt Nam là ở giai đoạn đầu ai cũng gặp nhiều khó khăn, tự mình phải tạo ra cơ hội và phải làm bằng được, khi đã xác định được mục tiêu thì phải hành động, và không được bỏ cuộc.

Trở lại với tên chủ đề của hội thảo “Chiến lược kinh doanh tạo mưa tiền”, liệu có quá chủ quan không khi mà việc kinh doanh trên thế giới đều đang hết sức khó khăn và nhiều triệu phú luôn tìm cách giấu kỹ các bí quyết kinh doanh?

- Trên thế giới, cứ 60 giây lại có một người trở thành nhà triệu phú. Một số triệu phú mất vài chục năm để tích luỹ làm giàu, một số khác mất chưa tới một năm.

Song phần lớn các nhà triệu phú đều tư duy giống nhau. Họ không coi việc kiếm tiền, làm giàu giống như việc giành giật các nguồn nước mà là quá trình tạo ra mưa để mọi người cùng được hưởng bằng tư duy sáng tạo, liên tục đẩy lùi mọi giới hạn, qua đó đóng góp vào sự phát triển chung của toàn xã hội.

Tôi mong muốn qua các hội thảo của mình, sẽ mang lại cho cộng đồng các công thức thành công được đúc kết từ những người thành đạt trên khắp thế giới; chuyển tải tới mọi người tư duy làm giàu có thể học được. Nên nhớ, cơ hội cho bạn còn rất nhiều, trên thế giới chỉ có khoảng 10% số người có quyết tâm thực hiện bằng được mục tiêu của mình, còn có tới 90% còn lại chỉ mong muốn có sự thành công. Đây chính là sự khác biệt, và người thành công là người biết biến khó khăn thành cơ hội. Không có đối thủ cạnh tranh nào lớn hơn chính bản thân chúng ta...

Xin cảm ơn anh!

Adam Khoo (SN 1974) là một trong 25 người giàu nhất dưới tuổi 40 của Singapore, là doanh nhân thành đạt, tác giả của những quyển sách bán chạy nhất và cũng là chuyên gia đào tạo hàng đầu ở Singapore.

Adam Khoo đã trở thành triệu phú năm 26 tuổi, và đang sở hữu bốn công ty trong lĩnh vực giáo dục, đào tạo, quảng cáo và tổ chức sự kiện với tổng doanh thu hàng năm lên đến 30 triệu đôla Mỹ.

Anh hiện là Chủ tịch và Chuyên gia đào tạo cao cấp của Tập đoàn giáo dục Adam Khoo Learning Technologies Group, chuyên tổ chức các khoá đào tạo và hội thảo cho các công ty đa quốc gia và cá nhân khắp Châu Á. Ngoài ra, anh cũng là một chuyên gia tư vấn hàng đầu trong lĩnh vực tài chính, tiếp thị, quản trị, lãnh đạo và phát huy tiềm năng con người. Adam Khoo cũng được biết đến như là một trong những diễn giả nổi tiếng hàng đầu của Singapore và Châu Á.

Trong vòng 15 năm, Adam đã đào tạo hơn 350.000 chuyên gia, nhà quản lý, nhân viên, doanh nhân, giáo viên và HS-SV về các lĩnh vực như Khởi nghiệp kinh doanh; Chiến lược tiếp thị và bán hàng; Kỹ năng thuyết trình và giao tiếp hiệu quả; Lập trình ngôn ngữ tư duy (NLP); Phương pháp học tập tăng tốc; Phương pháp thay đổi hành vi tâm lý hiện đại và nhiều lĩnh vực đào tạo khác.

Theo Phạm Huệ-Báo Lao động
Xem sách của Adam Khoo :
1. Những bước đơn giản đến ước mơ

2. Bí quyết gây dựng cơ nghiệp bạc tỷ
3. Cảm hứng sống theo 7 thói quen thành đạt
4. Bí quyết tay trắng thành triệu phú
5. Làm chủ tư duy, thay đổi vận mệnh
6.Con cái chúng ta đều giỏi
7. Tôi tài giỏi, bạn cũng thế

Thay đổi cần thiết cho doanh nghiệp năm 2011

Hiểu dòng chảy thế giới để định vị tầm nhìn Việt Nam

Vebimo, 7-1-2011 | Cùng trong cuộc trò chuyện đầu năm với VEF, cả ông chủ cà phê Trung Nguyên danh tiếng lẫn Viện trưởng Viện Kinh tế VN đều trăn trở với việc định vị một tầm nhìn dài hạn của đất nước.

Năm 2011: Xoay chuyển một trò chơi?

Nhà báo Nguyễn Anh Tuấn: Trước hết, nhìn về năm 2011, chúng ta có những cảm nhận gì, dự cảm gì về kinh tế Việt Nam? Xin phép được hỏi ông Đặng Lê Nguyên Vũ trước. Là doanh nhân, ông có suy nghĩ như thế nào?

Ông Đặng Lê Nguyên Vũ: Nhìn tương lai thì tôi cũng nghĩ cần ngó lại quá khứ một chút, nhất là quá khứ gần. Một năm qua, rõ ràng chúng ta đã chứng kiến nhiều điều. Thành tựu thì tôi không nói, nhưng mà những thách thức chúng ta đang có, nào là lạm phát, thâm hụt, cán cân thương mại, mậu dịch… Một loạt vấn đề, có thể nói nếu nhìn tổng thể thì hiện nay Việt Nam mới đang đi vào khủng hoảng, chứ không phải là đã thoát ra như một số người lạc quan. Tôi thì không có cái lạc quan đó.

Nhà báo Nguyễn Anh Tuấn: Cảm nhận của một nhà doanh nghiệp đang đối mặt trực tiếp với vấn đề của kinh tế của thị trường, của cạnh tranh thì có một chút ưu tư, chút lo lắng. Còn với ông Trần Đình Thiên, một nhà kinh tế, cố vấn của VEF, một vị khách mời trực tuyến quen thuộc của bạn đọc VietNamNet. Đầu năm ông có dự cảm gì?


TS. Trần Đình Thiên:
Tôi nghĩ rằng, chúng ta phải nhìn năm 2011 như một thời điểm đúc kết 4 năm sau khi chúng ta gia nhập WTO. Nhìn như thế, chúng ta thấy rằng, thời gian vừa qua là thời gian thử thách hội nhập, nhập cuộc thật sự. Các bạn sẽ thấy có rất nhiều vấn đề đặt ra. Nền kinh tế tăng trưởng rất khó khăn. Bất ổn vĩ mô tăng lên.

Ông Đặng Lê Nguyên Vũ: Đầu tiên chúng ta phải định vị được Việt Nam như thế nào, phát triển theo xu hướng và những dòng chảy gì. Nhận diện được tất cả những cái thách thức cũng như cơ hội của quốc tế, từ hội nhập đem tới.
Mặc dù chúng ta vẫn nói là cơ hội rất nhiều. Tất nhiên, thế giới cũng biến động ghê gớm và cũng tác động vào chúng ta rất mạnh. Đặc biệt theo chiều hướng tiêu cực. Rõ ràng, năng lực, bản lĩnh hội nhập của chúng ta cần phải được xem lại một cách rất căn bản. Và nếu nhìn trên cách tiếp cận như thế thì tôi nghĩ rằng 2011 đúng là năm bản lề theo nghĩa xoay chuyển một trò chơi, một cách phát triển.

Theo đó, 2011 là năm khởi đầu cho kế hoạch 5 năm mới, chiến lược 10 năm mới. Thực sự, chúng ta phải thay đổi mô hình tăng trưởng, phải thay đổi cách điều hành, cách quản trị phát triển. Và phải tăng cường được năng lực tầm nhìn. Đấy là cái cơ hội. Còn nhìn ngắn hạn, trực tiếp, tôi rất đồng ý với ông Vũ.

Có lẽ 2011 vẫn là năm khá khó khăn cho nền kinh tế. Bởi vì những cơ sở cho ổn định vĩ mô hiện nay chúng ta phải tái lập lại. Nếu chúng ta kiên trì được với mục tiêu ưu tiên đó thì 2011 sẽ là năm tốt lành. Nếu chúng ta vẫn loạng choạng giữa khát vọng tăng trưởng cao với mục tiêu ổn định, không rõ trong lập trường, không quyết chí trong việc tạo nên nền tảng dài hạn thì 2011 thực sự là năm khó khăn.

Nhà báo Nguyễn Anh Tuấn: Theo ông thì có cách nào để tái lập sự ổn định vĩ mô và cũng như thông điệp của Thủ tướng đầu năm đưa ra là mong muốn ổn định vĩ mô. Nhưng dường như, sức ép của xã hội phải có thành tích, không có thành tích không được. Phải có 7 – 8% tăng trưởng. Tăng trưởng thấp thì xã hội nhìn như là bức tranh tiêu cực hơn, nào là kinh tế có bị tụt hay không, rồi không đưa ra được sự đồng thuận lớn trong xã hội như vậy thì chúng ta có làm được hay không.

Ở đây tôi lo ngại rằng, cũng từ góc nhìn quan sát thì dường như lãnh đạo đất nước chúng ta cũng bị sức ép của những luồng dư luận khác nhau. Không tạo ra sự quyết đoán, thẳng thắn mạch lạc đi thẳng vào vấn đề, kiểu như đá phạt đền thẳng vào một cửa có phải như vậy không?


Ông Đặng Lê Nguyên Vũ:
Câu chuyện ở đây lại quay về vấn đề bản lĩnh lãnh đạo. Thực tế mà nói thì chúng ta biết rằng cái gì dài hạn thì không thể đến nhanh được. Bản lĩnh của người lãnh đạo là nhiệm vụ đầu tiên, theo tôi, cần phải truyền thông cho mọi người biết những quan điểm về sự phát triển dài hạn, nền móng của phát triển dài hạn.

Lúc nãy mình có nói về hội nhập, bây giờ chúng ta cần nhận diện lại những động lực của bên trong và bên ngoài của hội nhập. Những dòng chảy của hội nhập. Nhận diện được những mối nguy thực sự và những cơ hội thực sự. Điều này theo tôi là đã tới lúc. Hôm nay, sau 4 năm hội nhập, chúng ta cần nghiên cứu nghiêm túc và kỹ lưỡng để tính toán dài hạn.

Nói một cách khác, có những công trình vĩ đại không thể thiết kế trong ngắn hạn, mà cần phải có một cái nhìn xuyên thời gian. Cái đó thực sự không phải ai cũng hiểu được. Nhưng mình cũng đừng trách những người ở dưới gây áp lực. Ở bên dưới, họ có nhu cầu của họ nhưng cũng cần giải thích, đối thoại, phải truyền thông.

Cố gắng thực hiện thông điệp… năm ngoái

Nhà báo Nguyễn Anh Tuấn: Vậy theo ông, năm 2011 này phải làm những điều gì? Cần có những giải pháp cụ thể, rõ ràng như thế nào để bảo đảm được mục tiêu ổn định kinh tế vĩ mô tạo nền tảng bền vững tỏng tương lai trong giai đoạn mới của Việt Nam.

TS. Trần Đình Thiên:
Tôi nghĩ, năm 2011, chúng ta cố gắng thực hiện các những điều mà Thủ tướng đã đưa ra thông điệp đầu năm ngoái chứ không phải thông điệp mới hôm qua. Thông điệp hôm qua cũng quan trọng, nhưng tôi cho rằng năm ngoái quan trọng hơn. Thông điệp đầu tiên là tập trung cho ổn định vĩ mô. Hai là tái cấu trúc.

Ông Đặng Lê Nguyên Vũ: Đó là hai vấn đề cơ bản. Tất nhiên, chúng ta phải thiết kế cả một cái việc sau việc đấy chứ không phải chỉ có như vậy. Theo tôi, chúng ta cứ tập trung vào hai việc đó thì nó lập tức đưa chúng ta đến những câu chuyện rất dài hạn đề ổn định vĩ mô ở Việt Nam chứ không phải đơn thuần chỉ là chống lạm phát.

Ổn định là cấu trúc phải rất vững. Khái niệm như thế buộc chúng ta phải xem lại toàn bộ cấu trúc để đưa ra cách chơi. Từ đầu tư công, từ phát triển hạ tầng như thế nào, phát triển nguồn nhân lực như thế nào. Rồi câu chuyện xóa đói giảm nghèo, là đầu tư dựa vào vốn để cho những người chỉ có sức lao động không hưởng lợi, đấy là ổn định vĩ mô. Chúng ta nhìn cục diện như thế, thì việc từ tiếp cận đến phát triển sẽ dễ dàng hơn.

Tái cấu trúc cũng như vậy. Năm 2010 tuy buồn nhưng lại rất vui, bởi nó đặt ra vấn đề các tập đoàn nhà nước phải tái cấu trúc. Đấy là điểm then chốt để mà tái cấu trúc. Chúng ta vẫn nói cuối năm trên nhiều diễn đàn, các nhà kinh tế đưa ra ý kiến, ý kiến đó không mới. Vì không mới cho nên nó vẫn còn có rất nhiều nghĩa. Đấy là phối hợp chính sách vĩ mô. Hiện nay đấy là khâu yếu trong quản trị phát triển của Việt Nam.

Giữa các bộ ngành chưa có sự phối hợp nên không hiệu quả. Mỗi một bộ ngành như một chính phủ thì không thể phát triển được. Hoặc là việc phân cấp trung ương với địa phương. Địa phương được trao khá nhiều quyền nhưng trách nhiệm, năng lực trong nhiều trường hợp không tương xứng, cho nên quy hoạch chung bị phá vỡ.

Nếu đẩy xa hơn nữa, tôi cho rằng, đến bây giờ có lẽ tôi và ông Đặng Lê Nguyên Vũ đã nhiều lần trao đổi về việc phải định hướng một mô hình mới thay cho mô hình tăng trưởng cũ như thế nào, chứ nếu không chúng ta chỉ bàn bỏ cái cũ đi mà không biết cái mới là cái gì thì không được.

Tôi nghĩ rằng, cái mà năm 2011 khởi động cho sự ổn định dài hạn là như vậy. Nếu chúng ta không giải quyết được vấn đề dài hạn thì muôn đời chúng ta cứ phải ứng biến với những cái ngắn hạn. Và cái kiểu như thế sẽ tổn hao sức lực, không bao giờ chúng ta có thể đạt được mục tiêu mặc dù là mục tiêu nhỏ của mình.

Nhà báo Nguyễn Anh Tuấn: Về chuyện tái cấu trúc, tôi muốn hỏi ông Đặng Lê Nguyên Vũ là: Ai phải làm và bắt tay từ đâu? Trách nhiệm cần quy rõ ràng, chứ bây giờ ai cũng nói tái cấu trúc tập đoàn kinh tế nhà nước.

Ông Đặng Lê Nguyên Vũ:
Thực ra, tái cấu trúc tập đoàn nhà nước cũng chỉ là một nội dung rất nhỏ trong cả vấn đề, cuộc chơi sắp tới. Như lúc nãy tôi có nói, thực sự, đầu tiên chúng ta phải định vị được Việt Nam như thế nào, phát triển theo xu hướng và những dòng chảy gì. Nhận diện được tất cả những cái thách thức cũng như cơ hội của quốc tế, từ hội nhập đem tới. Tôi thiết tha mong các cấp cao nhất, viện nghiên cứu cao nhất hãy suy nghĩ về vấn đề này. Đây mới là vấn đề then chốt cho cuộc chơi của Việt Nam trong dài hạn.

Còn nếu không, xin nói rằng đâu cũng là vấn đề hết. Hiện tại mình nói là, định vị một tầm nhìn, phóng ra một tầm nhìn của Việt Nam, sau đó quy hoạch cho tầm nhìn này. Mình biết phân bổ nguồn lực ở đâu, như thế nào, liên thông như thế nào, lấy ở đâu, như thế nào. Kể cả quốc gia, kể cả vấn đề thị trường, ở đây mình chưa có cái nhìn đó. Tôi cho rằng, cái tâm thế chủ động trong cuộc chơi này chưa có sự chuẩn bị kỹ lưỡng hoặc chuẩn bị ở đâu đó mà tôi không được biết.

Như tôi nói, mình không thể ổn định được với ý chí riêng của mình được. Tại vì cái liên thông của mình với thế giới bây giờ rất lớn, khó có thể kiểm soát được. Ví dụ như mặt trận tiền tệ, tài chính thôi, chúng ta liệu có kiểm soát được không? Ổn định thế nào được khi cuộc chơi không phải quyết định từ các ngân hàng nhà nước hoặc các cơ quan chính quyền đến từ Việt Nam của mình.

Chúng ta không thể làm được chuyện đó. Kể cả những nguồn đầu tư, cũng phải được tính toán. Theo tôi, chúng ta phải quy hoạch lại những nhóm ngành. Có 3 nhóm ngành, ta phải phân biệt rạch ròi.

Một là nhóm ngành cơ bản: giống như vấn đề tài chính tiền tệ, phải xem xét lại ở góc độ như thế nào. Chúng ta cần xem lại những vấn đề vật liệu, vấn đề xây dựng, vấn đề năng lượng cũ, năng lượng mới… kể cả vấn đề về công nghiệp quốc phòng. Mình cũng phải xử lý ở mức độ nào đó để mình tính.

Nhóm thứ 2 đó là nhóm nền tảng. Tôi cho nhóm này có thể là nhóm động năng, vừa là động lực vừa là trang bị năng lực cho tầm nhìn định vị. Cái này cũng rất quan trọng như y tế, giáo dục và vấn đề về bản sắc, vấn đề về văn hóa. Cái này phải đặt ra trong bối cảnh mới.

Nhóm thứ 3 đó là nhóm mình có thể tính toán lại được, đó là nhóm có thể đi chinh phục, mũi nhọn, lợi thế của quốc gia mình. Cái này mình phải đặt ra hết sức rõ ràng. Định vị xong thì quy hoạch trên tầm nhìn đó. Có cân nhắc, hiểu mình, biết người. Biết người ở đây là biết toàn bộ thế giới, những dòng chảy, những xu hướng.

Nếu như chúng ta không nhận thức rõ, đầy đủ những yếu tố tác động đến mình, thì theo tôi, năm 2011 vẫn cứ phải chống với chèo, và chúng ta tiếp tục lún sâu vào những việc như vậy. Điều đó rất đáng tiếc.

TS. Trần Đình Thiên:
Đó là cái mà xưa nay vẫn hay nói đến. Đó là thời thế. Phải làm cho rõ cái thời và cái thế. Thế là định vị. Tôi rất đồng ý là, mình bây giờ đã nhập cuộc vào với thế giới rồi thì phải xem thế giới này nó đang như thế nào và nó sẽ như thế nào. Chúng ta biết rằng cuộc khủng hoảng vừa rồi trăm năm mới có một. Nó đặt ra rất nhiều chuyện. Những xu hướng, những dòng nguồn lực, những thay đổi đảo phách liên tục. Nhưng xu hướng ổn định chủ đạo vẫn rất rõ ràng.

Bây giờ ta có nhập cuộc vào được không. Cái thế của ta như thế nào trong chuyện đó. Phải bàn và trên cái nền ấy ta được một cách chơi tổng thể. Từ cách chơi đó, bắt đầu ngược lại trong 5 năm tới ta phải giải quyết được việc gì. Trong năm 2011 ta giải quyết được việc gì.

Tất nhiên nói như thế cực kỳ khẩn trương để biết rằng tình thế của chúng ta đang ở cái nút như vậy. Nhưng về logic, tôi đồng ý là phải theo cách như vậy. Nếu không, năng lực của chúng ta rất có hạn mà cứ chạy theo những cái ngắn hạn mà không dành cho những ưu tiên cơ bản dài hạn, thì toàn bộ kết quả đạt được cũng chỉ mang tính ngắn hạn. Trong cái dòng chảy lớn của loài người, chúng ta không thể nhập cuộc được.

Bởi vì tôi quan niệm rằng, hiện nay thế giới đang chuyển sang thời đại khác, nếu chúng ta vẫn tư duy theo cái thời đại như cũ thì không được. Phải hiểu cho thật sâu sắc về chuyện đó mới được. Khủng hoảng trăm năm có một, nó làm xoay chuyển. Bản chất của sự xoay chuyển đó là gì. Việt Nam như thế nào? Tôi cho rằng đó là một cơ hội rất lớn. Nếu mình nhìn cơ hội đó mà không ra cơ hội thì chắc chắn nó chỉ toàn là thách thức.

Ta mới chỉ so sánh với chính mình


Nhà báo Nguyễn Anh Tuấn: Rõ ràng chúng ta nói đến mô hình tăng trưởng bền vững, mô hình tăng trưởng mới. Suy cho cùng cũng là để chuẩn bị cho giai đoạn mới, gọi là thời thế mới như anh Vũ nói thì quay trở lại với góc nhìn, cách làm mới trong tư duy phát triển. Vậy mô hình tăng trưởng mới vững bắt đầu từ đâu, đó là cái gì. Góc độ nhìn từ Trung Nguyên, từ những suy nghĩ thực tiễn của ông.

Ông Đặng Lê Nguyên Vũ: Chúng tôi có một nhóm khoảng 30 người tranh cãi rất dữ dội về vấn đề này. Chẳng hạn như về sức dân, để trang bị cho họ những nền tảng như lúc nãy tôi nói để chuẩn bị cho cuộc chơi với thiên hạ, đua với Mỹ, Nhật, Hàn Quốc, Trung Quốc chẳng hạn, thì rõ ràng chúng ta chưa có, kể cả về hạ tầng cứng lẫn mềm. Điều này mình phải tính toán lại để trang bị năng lực cạnh tranh cho đất nước. Trong đó cũng có những thành phần kinh tế giống như tôi. Thì đó là lực lượng tiên phong mới. Điều đó phải được đặt ra.

Việc thứ hai rõ ràng là mình mở cửa ra với thế giới, nhưng chiến lược của mở cửa như thế nào. Ở đây đặt ra câu chuyện chúng ta có chọn lọc hay không? Chọn lọc đối tác, chọn lọc lĩnh vực. Tại vì, nếu không định vị rõ ràng cái năng lực cốt lõi của quốc gia mình là gì, mạnh yếu trong từng thời khắc, kể cả những xu thế, kể cả những lực cạnh tranh, từ gần đến xa, thì rõ ràng lựa chọn này đôi khi mặc nhiên.

Đến và ta đợi, ta thu và thậm chí ta dung nạp những cái đối tác, dung nạp các lĩnh vực lẽ ra chúng ta không nên. Chúng ta không làm rõ thì điều đó là mặc nhiên. Nguồn lực quốc gia có hạn thôi, nguồn nhân lực, tài nguyên, thị trường cũng có hạn. Nếu không thận trọng, không có nguyên tắc cho vấn đề mở cửa trên cơ sở chọn lọc rất nghiêm túc này, thì rõ ràng chúng ta sẽ có những thách thức và đôi khi chọn nhầm những nguồn lực mà đằng sau đó là động cơ, động lực khác nữa và sẽ bị thao túng.

Theo tôi, phải đánh giá lại, phải hiểu mình, năng lực lõi quốc gia mình là cái vốn hữu hình. Cái gì chúng ta mạnh nhất, giỏi nhất, có thể cạnh tranh trên toàn cầu hay nhất. 2011 là năm cần suy nghĩ về những điều đó.

Nhà báo Nguyễn Anh Tuấn: Vậy theo ông, cái gì mạnh nhất, giỏi nhất?

Ông Đặng Lê Nguyên Vũ: Thực tế, chúng ta có một số lĩnh vực mũi nhọn. Tôi nghĩ, nguồn lực lớn nhất của Việt Nam là trí tuệ và nó phải được quy hoạch trở lại theo đúng như ban nãy chúng ta có nói để sử dụng cho trúng. Đó là điểm thứ nhất tôi đề nghị, ngắn cũng như dài, phải đặt trọng tâm vấn đề này. Việt Nam thành công hay không thành công trong hội nhập, vị thế có cao hay thấp trong chính trường và thương trường thế giới cũng nằm ở quy hoạch đúng nguồn lực này.

Thứ hai là Việt Nam mạnh về nông nghiệp. Cần có một chiến lược nông nghiệp ở mức độ toàn cầu. Từ bối cảnh đất nước hiện nay chúng ta thấy, an ninh lương thực càng ngày càng trầm trọng, dân số quá đông trong khi biến đổi khí hậu trở nên trầm trọng hơn rất nhiều. Vậy đây có phải là thế mạnh, là năng lực lõi của VN hay không?


TS. Trần Đình Thiên:
Năm 2010 tuy buồn nhưng lại rất vui, bởi nó đặt ra vấn đề các tập đoàn nhà nước phải tái cấu trúc. Đấy là điểm then chốt để mà tái cấu trúc

Nền nông nghiệp của chúng ta mấy ngàn năm nhưng phải quy hoạch lại, phải hiện đại hóa, thương hiệu hóa, xanh hóa, sạch hóa để tạo giá trị từ chuỗi đầu đến chuỗi cuối, và phải nhìn nông nghiệp là có thể làm giàu được chứ không phải là lo an ninh thuần túy. Có quan niệm như thế sẽ kéo theo một loạt đầu tư khác. Như tôi nói, đó cũng là ngọn cờ ngoại giao, ngọn cờ nhân văn.

Thế mạnh nữa tôi cho là công nghiệp du lịch của Việt Nam phải được làm mới, có chiến lược mới với biển cả, với hệ sinh thái, ẩm thực. Toàn bộ phải đóng gói lại, trình bày lại, điều đó sẽ đem lại nhiều nguồn lợi cho Việt Nam. Như đảo Phú Quốc, hay Hạ Long, nếu chúng ta nhìn ở hướng phải xử lý lại, định vị lại, tôn tạo lại toàn bộ những sản phẩm mà các nơi này mang lại, thì có thể gặt hái thêm rất nhiều chứ không phải như bây giờ. Và kể cả vấn đề y học dân tộc, nó phải gói trong khái niệm về dinh dưỡng mới v.v… Những điều này cần phải được quy hoạch lại, không thể mặc nhiên, thiếu tầm nhìn và ăn xổi, khai thác tận cùng, thậm chí tàn phá như hiện tại.

Điểm mạnh thứ ba là kinh tế biển. Với một xứ sở bờ biển dài như thế này thì những vấn đề trọng yếu chúng ta khai thác như thế nào. Hiện nay chúng ta nhìn vào vấn đề dầu khí, giao thông vận tải. Nhưng riêng vấn đề dầu khí, các nhà khoa học đã thống kê rồi, biển nào giàu nhất cũng chỉ có 6-7% thôi. Còn đủ thứ vấn đề trên bờ, dưới biển, lồng biển rồi vấn đề năng lượng, hóa học, y học, thực phẩm, du lịch… liên quan đến nó. Với một lãnh hải như vậy, mình nói có chiến lược, có kế hoạch rồi nhưng cần được cụ thể hóa ra, có bước đi, hành trình cụ thể.

Nhà báo Nguyễn Anh Tuấn: Đó là những điểm anh nghĩ là điểm mạnh đúng không? Thế còn anh Thiên – nhà kinh tế có phản biện gì về những ý tưởng của một doanh nhân không?

TS. Trần Đình Thiên: Cái này không hẳn là một phản biện mà là một chia sẻ. Tôi nghĩ, Việt Nam hiện nay vẫn cứ đo lường bản thân mình với chính mình. Mặc dù đã gia nhập toàn cầu hóa, chúng ta vẫn chưa quen đo lường mình với chuẩn mực thế giới. Nhưng nếu không theo chuẩn mực thế giới thì thang bậc phấn đấu sẽ không ổn.

Hiện nay có một lợi thế đối với Việt Nam đi liền với bất lợi, đó là chi phí điều chỉnh để thay đổi của Việt Nam rất ít, vì chúng ta chưa phát triển nhiều. Còn nếu đã có một hệ thống xi măng sắt thép kềnh càng rồi thì ta sẽ không muốn điều chỉnh, không thể điều chỉnh được. Đây chính là một cơ hội để chúng ta bắt nhịp vào một quỹ đạo phát triển mà tôi cho rằng là loài người đang vươn tới. Dĩ nhiên điều này rất khó, đang ở một vị thế thấp như vậy mà muốn vươn lên. Đó chính là cơ hội mà chúng ta phải tư duy rất kỹ về điều này.

Cho nên chọn những lĩnh vực nào để làm thì tôi đồng ý với anh Vũ những tuyến như vậy. Nhưng linh hồn của lựa chọn như thế là phải đẳng cấp cao, có thể là chưa phải ngay lập tức, nhưng tư tưởng, định hướng, định vị cho tương lai là phải dứt khoát theo cái đó, chứ không thể thỏa hiệp được. Ví dụ du lịch cũng phải du lịch cao cấp, nước ta không đủ nguồn tài nguyên để làm du lịch kiểu đại trà. (VEF, 7-1)